Lưu trữ
[Video] Phim tài liệu Giáo Hội và Cộng Sản tại Hoa Lục
[Video]Bình luận: Giáo Dục Việt Nam Hiện Nay
Phạm Trần & Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích
* Phần 1:
============================================
* Phần 2:
(click vào đây để xem tiếp) Read more…
AI CẦN PHỤC HỒI NHÂN PHẨM Ở TRẠI LỘC HÀ?
Ai cần phục hồi nhân phẩm?
Chú em Phương vì bảo vệ lá cờ này mà bị mấy thằng côn đồ lao vào giằng cờ, đấm vào hai bên sườn, đấm vào mặt ngay trước mặt an ninh đủ loại. Áo có Sao vàng trước ngực thì bị xé toang tay áo nhìn đến thê thảm. Chú em mang cờ treo lên cửa sổ một phòng lưu trú bên trong có 4 cái giường 1. Hiếu Gió đã tranh thủ vào nằm làm một giấc trên giường như vừa cày xong thửa ruộng rồi.
Blogger Người Buôn Gió: Sáng chủ nhật trời trong xanh qua, bốn phương đổ về bờ Hồ (phần 3)
Một cán bộ nữ đi vào, cô ta cầm tập hồ sơ dày đến nửa gang tay. Đặt lên bàn, trên phần bìa có chữ hồ sơ Bùi Thanh Hiếu. Mình đã từng nhìn những tập hồ sơ về mình như thế, mỗi nơi họ đều có một bộ riền từ cấp bộ đến cấp phường, từ nam , trung, bắc.. có lẽ bộ hồ sơ ở đây là đầy đặn, phúc hậu nhất.
Tập hồ sơ ấy không dùng đến, cũng chả mở ra. Bởi mình đã nói không làm việc, không trả lời về những gì khác từ 9 giờ sáng ngày hôm nay.
Một tốp người nữa vào. Họ ngồi chật phòng. Cán bộ 1 giới thiệu những người kia.
Cán bộ 2 già nói
- Tôi nghe mọi người nói Hiếu là người sắt đá lắm.
Mình cười.
- Chắc không thế đâu anh ạ.
Mình cười vì mình biết, tí nữa sau câu đấy sẽ có đoạn đang hỏi cung chen vào câu khác là tưởng anh sắt đá thế nào, chứ anh làm mà anh không dám nhận thì vớ vẩn quá. Tất nhiên là mình nghĩ đúng. Thôi vào công an thì chớ nhận anh hùng, cứ em hèn, em nhát, em chối cho nó lành.
Cán bộ 3 giở giấy tờ, anh ta cao, gầy dáng nhanh nhẹn, hoạt bát, lúc này cán bộ 1 nói.
- Anh Hiếu, giờ cán bộ kỹ thuật sẽ kiểm tra điện thoại của anh, đề nghị anh mở máy lên.
Mình đẩy tất cả tư trang của mình trên bàn ra trước mặt, nói rành rọt.
- Các anh dùng vũ lực, đưa tôi về đây, giờ thì tự mà lấy điện thoại làm gì thì làm, tôi không đưa cho các anh, không chứng kiến, không xác nhận. Tôi chỉ nhận điện thoại này là của tôi, còn anh làm gì trong đó, tôi không xác nhận vì đây là thư tín cá nhân. Trong đó có thư tình, có tin tôi dọa chém giết ai, chửi bới ai… tôi phản đối cách các anh bắt tôi về đây, cũng như phản đối tính pháp lý khi anh kiểm tra điện thoại thuộc về thư tín cá nhân của tôi. Read more…
Blogger Người Buôn Gió: Sáng chủ nhật trời trong xanh qua, bốn phương đổ về bờ Hồ (phần 2)
Nửa tiếng sau, một người đàn ông cao to, mặt mũi thông minh, sáng sủa bước vào. Anh ta ngồi đối diện tôi, hỏi một lần nữa về chuyện ăn uống, cố gắng mời tôi ăn chút gì đó. Nhưng tôi bảo không muốn ăn, chỉ xin cốc nước đá. Không có đá, tôi uống nước thường.
Phần bắt đầu,anh ta hỏi họ tên, nhân thân, quan hệ anh chị em ruột.
Anh ta hỏi tiếp. Tôi lắc đầu nói
- Từ sáng đến giờ, tôi bị đưa đi bao nơi, gặp bao người, tôi chưa có ý kiến. Giờ anh nói làm việc, tôi có ý kiến tôi bị bắt vào đây vì lý do gì.?
Anh điều tra ( tạm gọi là số 1, bởi vì sau sẽ có nhiều anh khác)
- Cơ quan công an TP có bằng chứng cho thấy anh biểu tình tụ tập ở hồ Gươm nên đưa anh về đây ?
Tôi hỏi.
- Bằng chứng đâu, bằng chứng nào. Đưa phim hay ảnh đây. Thế nào là tụ tập, thế nào là mất trật tự.
Anh số 1
- Có bằng chứng chúng tôi mới đưa anh về đây.
Tôi
- bằng chứng chưa ngụy tạo xong à, đưa luôn đi. Này nhé, tôi từ xa đi lại, hai tay đút túi, không hò hét, không có băng rôn, khẩu hiệu, tôi chỉ lặng lẽ đi không chuyện với ai. Lúc bị bắt tôi đang đứng dựa ghế đá riêng một mình.
Anh số 1
- Giờ chúng tôi là cơ an điều tra, đang làm rõ đúng sai, anh cứ trả lời.
Câu hỏi 1
- Vì liên quan đến chuyện này, anh cho biết đêm qua anh ngủ ở đâu, đi bằng gì ra bờ Hồ, anh kể quá trình đi đến những đâu, gặp ai ?
Trả lời.
- Tôi điên mà kể trước đó tôi ở đâu à, ông hỏi luôn cả tuần trước, năm trước tôi ở đâu thì sao, đêm qua tôi đi cờ bạc, bay , lắc, gái mú giờ tôi đi kể với ông à ? Tôi chỉ kể từ phần tôi đặt chân đến khu vực bờ Hồ thôi. Read more…
Blogger Người Buôn Gió: Sáng chủ nhật trời trong xanh qua, bốn phương đổ về bờ Hồ
Sáng chủ nhật cuối thu, trời trong xanh, mát mẻ. Thời tiết rất đẹp để những người dân thủ đô đi dạo. Mình cũng như thế, mình đi bộ từ nhà đến gần hàng phở Thìn ngồi uống cà fe ung dung 1 mình, ngắm thiên hạ đi qua đi lại,người quen nhiều lắm. Cả an ninh lẫn bạn biểu tình, nhưng mình làm như không biết gì ai, bởi bây giờ mới 8 giờ 30, còn quá sớm để chào hỏi nhau.
Gần 9 giờ đối tượng theo dõi mình ngó vào quán xem mình còn ở đó không. Đối tượng đi theo mình bao lâu, lúc ở Ngĩa Tân, lúc ở Hàng Buồm, rồi Thái Hà, và Hồ Gươm quen đến nỗi mình cũng chả bận tâm. Mình đi sang bên đường , hai tay đút túi cứ tà tà đi giữa hè đường.
Đang đi đến chỗ đối diện tượng đài Lý Thái Tổ thì gặp Phạm Văn Phương, Phương Bích, Lê Dũng, Lã Dũng và ông anh trai mình. Cũng chả nói chuyện với ai, mình đút tay vào túi đi tiếp thì thấy xôn xao, ngoái lại thấy Phương bị một đám thanh niên lôi lên xe buýt, đứng nhìn thấy Lê Dũng bị lôi lên tiếp. Bắt xong bọn bắt người nhìn quanh tìm ai bắt nốt, lúc đó có một thằng đeo kính đen ( thằng này mình có ảnh, sẽ tìm sau ) nó gọi bọn kia chỉ vào mình. Bọn kia lao tới, mình gỡ kính cho vào túi áo khoác sợ sẽ rơi vỡ, 4 thằng kia bám cánh tay mình lôi đi, mình bảo bỏ ra để anh lên. Chúng buông ra ,mình vẫn hai tay đút túi đi lên xe buýt.
Đúng là mình không làm gì để bị bắt thế, có bao nhiêu sếp công an ở đấy, họ nhìn mình đứng yên họ cũng thôi bỏ qua. Nhưng cái thằng kia nó thù hằn cá nhân mình vì mấy lần mình chụp ảnh và gườm nhau với nó, nó chỉ bọn choai choai bắt mình. Và điều nữa nếu mình cứ lảng ra thì không bị bắt, nhưng mình đứng đó và chờ bị bắt, và may quá khi các sếp lớn lờ đi thì có thằng quay phim, chụp ảnh lại chỉ bọn kia bắt mình. Nếu không làm sao mình biết nỗi lòng của anh em bị bắt lên xe buýt bao nhiêu lần trước. Read more…
Cựu ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết: Tội cho hai chữ “biểu tình”

“Tội cho hai chữ “biểu tình”. Nó có tội vạ gì. Nước ta là một nước dân chủ. Nhưng một Quốc hội dân chủ thì nghị sĩ không cần phải nói khéo. Cũng như một quốc gia dân chủ thì người dân không phải coi cái gì là tế nhị, nhạy cảm”- GS TS Nguyễn Minh Thuyết, đại biểu QH các khóa XI, XII trả lời PV.
Có những đại biểu chưa quen với dân chủ
PV: Xin bắt đầu bằng cuộc tranh luận nảy lửa trên diễn đàn QH xung quanh dự án luật biểu tình, thưa ông vì sao cũng là những người đại diện cho nhân dân lại có những ý kiến hoàn toàn ngược nhau liên quan đến một quyền cơ bản của công dân?
GS TS Nguyễn Minh Thuyết: Đại biểu QH là đại diện cho nhân dân và những phát biểu của họ tại QH phải nói lên tiếng nói của người dân. Nhân dân là một tập hợp rất đa dạng, vấn đề là đại biểu phải chắt lọc được những ý kiến phù hợp với lợi ích chung của nhân dân, của đất nước. Khi đại biểu nói điều phù hợp với lợi ích của nhân dân thì họ nói đó là ý kiến cá nhân người dân vẫn đồng tình. Vấn đề không phải là anh nói là nói tiếng nói của ai mà ở chỗ anh nói cái gì và có phù hợp với lợi ích của người dân hay không. Trong trường hợp tranh luận về luật Biểu tình, tôi cho rằng anh Hoàng Hữu Phước ngộ nhận đã đại diện cho nhân dân. Ngay sau cuộc tranh luận tại QH, một tờ báo mạng đã tổ chức thăm dò và kết quả là có tới 98% ý kiến đồng ý việc ban hành luật Biểu tình. Từ Hiến pháp năm 1946, quyền này đã được nói tới dưới hình thức quyền hội họp. Đến Hiến pháp 1959, biểu tình đã được coi là quyền hiến định. Biểu tình là quyền cơ bản của con người và chính nhờ những cuộc biểu tình như thế, Chính phủ mới biết được lòng dân. Xét cho cùng, biểu tình là có lợi cho Nhà nước. Cũng may tại QH vừa rồi còn có ý kiến của anh Dương Trung Quốc chứ nếu không, người dân sẽ nghĩ về QH rất khác. Vụ này cũng là một điển hình về văn hóa nghị trường khi ông Hoàng Hữu Phước tiếp tục “tranh luận” trên blog cá nhân. Dường như có những đại biểu chưa quen với dân chủ, chưa quen với việc người khác nói lại mình và chưa quen với phản ứng của những người đã bầu mình, thông qua báo chí.
PV: Trong chính ngày QH Việt Nam tiến hành chất vấn, QH Hàn Quốc đã biến thành cuộc ẩu đả khi các nghị sĩ đối lập, thậm chí xịt hơi cay vào mặt nhau khi thông qua Hiệp định thương mại Hàn Mỹ. So với nước ngoài, nghị sĩ Việt Nam có vẻ hiền hơn, hay ở Việt Nam các nghị sĩ không đại diện cho những quyền lợi đối lập?
GS TS Nguyễn Minh Thuyết: Chúng tôi đã từng thăm quan nghị viện Anh. Những bên đối lập ngồi đối diện, qua một chiếc bàn, với khoảng cách 3m. Người ta giải thích đó là khoảng cách an toàn khi các nghị sĩ muốn “nói chuyện” với nhau bằng… kiếm. Ở nghị viện Ấn độ, các nghị sĩ phản ứng nhau bằng cách đập bàn. Chuyện ẩu đả không hiếm trên nghị trường thế giới. Còn Quốc hội Việt Nam, từ thời dân chủ cộng hòa đến nay chưa từng xảy ra trường hợp nào và QH cũng không chấp nhận chuyện nghị sĩ “thượng cẳng chân hạ cẳng tay”. Read more…
TIN TỨC CHẮP LẠI (BIỂU TÌNH NGÀY 27.11.2011)
27/11/2011: TIN TỨC CHẮP LẠI
Trung tâm phục hồi nhân phẩm Lộc Hà
1.Quan sát:
8h05: Tôi xuống xe bus, cắt đường sang phía hồ. Thấy những người quen đang đi bộ vừa tới, không băng rôn, khẩu hiệu. Duy nhất có một lá quốc kỳ cỡ nhỏ do Nguyễn Văn Phương giăng lên bằng 2 tay. Đoàn người lặng lẽ, không 1 tiếng hô. Có thể gọi là biểu tình được không đây?
Giơ máy ảnh ra định chụp. Không được, mới biết đêm qua tháo pin ra nạp nhưng quên không lắp vào. An ủi: Thôi, xin ảnh trên mạng vậy.
Vài phút hiếm hoi. Không ai biết sau đó sẽ xảy ra bắt bớ.
5 phút sau, thì xảy ra bắt người. Phương tuyên cáo là người bị bắt đầu tiên, chắc là do đi đầu và mang quốc kỳ. Có người đang đi, có người đứng. Trông thấy Lê Dũng bị 3,4 đứa lôi đi, Lê Dũng có vẻ sẵn sàng tự nguyện lên xe nhưng vẫn bị cưỡng bức. Nghe thấy Lê Dũng nói: Chúng mày mời kiểu này à.
Người buôn gió đang đứng khoanh tay đứng một mình tựa vào thành ghế đá cũng bị bắt.
Quang cảnh hết sức nhốn nháo, tất nhiên rồi. Tôi đứng thật gần quan sát cảnh từng người bị bắt. Bỗng, bị một thằng đẩy mạnh vào ngực. Tôi nghiêm mặt: “Tại sao mày đẩy tao?”. Nó cãi có đẩy đâu. “Mày vừa đẩy tao lại cãi phăng được hở”.
Tôi đi đi lại lại giữa hàng chục công an sắc phục và thường phục, hơi lạ vì tại sao chúng nó lại không bắt tôi. Có lẽ tại mình không phải phần tử “nguy hiểm”. Tôi mon men đến cửa xe tìm cách leo lên nhưng vấp phải công an chặn trước cửa. Hẳn là chúng canh không cho những người bị bắt thoát ra và chặn người tự nguyện leo lên. Người tự nguyện lên xe thì có thể, còn lo người chạy xuống thì bằng thừa vì tôi biết chẳng có ai tìm cách thoát).
Nhìn cảnh bắt bớ, tôi cắn chặt môi, cố ghìm cho nước mắt không trào ra, mắt mở to trừng trừng, đăm đăm, lòng đầy uất hận. Một cảm xúc rất lạ. Hình như lúc đó, không phải tôi căm ghét kẻ đang bắt những người thân yêu của tôi mà còn có một chút thương hại. Tôi đang nghĩ tới điều xa hơn…
Xe chuyển bánh. Tôi đứng sát thành xe, vẫy tay chào. Chỉ những người biểu tình mới biết tôi muốn gửi gắm điều gì. Cậu công an địa phương đã nhận ra tôi: “Chú ra đây cháu nói chuyện chút” Tôi nói: “Lúc này tao không nói chuyện gì cả. Có gì để sau”. Một lúc sau, câu ta lại bảo: “Chú nên nghe cháu …” Tôi ngắt lời: “Tao không nghe đứa nào hết”. Lạ thật. Tôi tôn trọng lối nghĩ của mỗi người, tôi không vận động cậu ta, sao cậu ta lại nghĩ tới chuyện vận động được tôi cơ chứ.
Hơi buồn cười là anh chàng phóng viên đài nước ngoài gọi điện phỏng vấn, họ có nói những người đó bị bắt vì lý do gì không? Họ thích bắt thì bắt, có bao giờ đưa ra lý do gì, có bao giờ theo qui trình nào đâu. Anh ta ngạc nhiên lắm hay sao? Nên nhớ đây là Việt Nam, trong những năm đầu của thập niên 10, thế kỷ 21.
Chúng tôi tản bộ thành từng tốp đi dọc bờ hồ. Nhận ra một số người lâu không gặp lại. Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ bảo tôi tôi xuống ghế đá, đề tặng cuốn “Tâm vũ trụ” là cuốn sách tâm đắc nhất của anh.
Anh an ninh huyện trông thấy tôi gọi ra nói chuyện. Tất nhiên mỗi người một ý. Anh nhìn cuốn sách tôi vừa được tặng, hỏi, tài liệu gì đấy. Tôi đưa cho anh nói, anh xem đi, nếu là tài liệu phản động thì tịch thu luôn cũng được. Với anh, kể cả với cậu công an tôi vừa nhắc tới, tôi không có gì thù oán. Chúng tôi đã gặp nhau nhiều lần. Nếu gạt nhiệm vụ của họ sang một bên, chúng tôi có thể trở thành những người bạn tốt của nhau.
Rồi chúng tôi, 9 người rủ nhau đến công an phường Trần Nguyên Hãn ở số 1 Ngô Quyền thăm dò tin tức Trần Thị Nga. Ngang qua cửa đồn, họ xua tay ra hiệu cho chúng tôi đi. Biết là không làm gì được hơn, chúng tôi kéo nhau sang quán cà phê đối diện.
2. Tin tổng hợp từ quán cà phê:
Chắp nối nhận biết của từng người lại, sơ bộ như sau: Read more…
Thủ tướng trước Quốc hội hay Chú Cuội trên Cung trăng
Sáng nay, dân Hà Nội cười với nhau như mếu:
Triều đình lâm cảnh chợ chiều
Còn đôi Dũng – Nghị, còn nhiều cảnh vui.
Thường thì khi lời nói của người Cộng sản đi đôi với việc làm chỉ là khi dùng bạo lực cướp chính quyền và giữ độc quyền cai trị, giành hết quyền lợi vật chất cho phe nhóm mình. Còn khi trị nước, những người cộng sản nói một đằng làm một nẻo, người dân Việt Nam đã chứng kiến điều này bằng máu thịt, nước mắt và mạng sống.
Lịch sử thời hiện đại của đất nước Việt Nam đã có quá nhiều bài học kinh nghiệm, song thời gian gần đây, chỉ qua những cuộc biểu tình của người yêu nước đã buộc nhà nước CSVN thể hiện rõ nhất bản chất dối trá, lừa lọc của mình.

Khi Tổ quốc bị xâm lăng, mọi người con nước Việt gồng mình lên để đoàn kết chống lại họa ngoại xâm, mặc dù họ biết rõ rằng khi ra chiến trận, đổ máu xương cũng là chính họ và con cháu họ, còn khi yên bình, những người Cộng sản đang đè lên đầu lên cổ họ mà hút máu, lọc xương. Nhưng, trên hết là tình yêu Tổ Quốc, họ sẵn sàng bỏ mạng sống của mình.
Thảm thương thay, chính những kẻ đang ngồi trên đầu họ lại bán đứng họ cho kẻ thù, dù môi lưỡi luôn leo lẻo rằng dưới sự lãnh đạo của ‘đảng ta đưa đất nước đến độc lập, dân chủ tự do’. Read more…
Giao hữu bóng đá giữa đội Cộng đoàn Vinh tại Hà Nội và đội No-U
Ngày 27/11/2011, khi những người yêu nước đến Bờ Hồ dự biểu tình ủng hộ Luật biểu tình và bị bắt đưa vào “Trại phục hồi nhân phẩm”, một số bị câu lưu tại Sở Công an Hà Nội, thì đội bóng chống đường lưỡi bò bành trướng Trung Quốc No-U vẫn ra sân tập luyện.
Trận đấu này, đội giao hữu với đội bóng Cộng đoàn Vinh tại Hà Nội. Một trận bóng tưng bừng, hữu nghị và thân thiện. Mời quý vị độc giả xem một số hình ảnh cuộc giao đấu chiều nay.
Đúng như lịch đã dăng ký tại sân, 16h00″ hai đội No-U và Cộng đoàn Vinh bắt đầu thi đấu. Trận đấu giao hữu đầu tiên của CLB No-U.
Các tôn giáo góp sức phục hồi lương tâm
LTCG (28.11.2011) – Paltalk – Trong buổi cầu nguyện và chia sẻ online, từ 21:30, ngày 27.11.2011 trên diễn đàn Paltalk do cha Agustino Phạm Sơn Hà, từ Đức Quốc, đã có sáng kiến tổ chức. Tham dự trên diễn đàn, có mặt các vị: Cụ Lê Quang Liêm – Việt Nam, của Giáo Hội Phật Giáo Hoà Hảo Thuần Túy, Hoà Thượng Thích Không Tánh – Việt Nam, của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Hiền Tài Nguyễn Thanh Liêm – Mỹ, của Cao Đài Toà Thánh Tây Ninh, Giáo sĩ Huỳnh Quốc Bình – Mỹ, Hội Thánh Tin Lành, và Linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh, CSsR – Việt Nam của Giáo Hội Công Giáo.
Sau phần cầu nguyện là phần hội luận với ý của linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh và giáo sĩ Huỳnh Quốc Bình với hai đề tài rất gần với nhau: Góp sức phục hồi lương tâm và Lẽ thật và sự dối trá.
VRNs xin trân trọng giới thiệu phần gọi ý của linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh.
—————–
Kính thưa Cha trưởng ban tổ chức, kính thưa Quý vị lãnh đạo các tôn giáo đang còn tiếp tục trao đổi trên diễn đàn, kính thưa quý ông bà anh chị em đang cùng online với chúng tôi, cầu nguyện cho quê hướng Việt Nam, cho Thái Hà.
Hơn 87 triệu dân trong nước đang kỳ vọng vào sự hiệp thông của các tôn giáo để phục hồi lại giá trị Việt Nam, nhân cách người Việt Nam cho dân tộc Việt Nam.
Kỳ vọng này xuất phát từ kinh nghiệm thực tế của những người đang phải sống ở một nơi, mà tình trạng đạo đức xã hội càng ngày càng suy thoái. Mọi giá trị bị đánh đổi. Bạo lực, danh vọng và tiền tài lên ngôi thống trị.
Anh Vũ Văn Quang, 38 tuổi, ở Thanh Hoá, vì giận vợ, đã tẩm xăng đốt con ruột chưa đầy ba tuổi của mình là cháu Vũ Quốc Linh. Làm cho 10 đốt ngón tay của chàu Linh bị cháy rụi, khuôn mặt cháu Linh bị biến dạng khủng khiếp. Cán bộ công an Nguyễn Văn Ninh đánh ông Trịnh Xuân Tùng đến mức chết trong bệnh viện, vì không đội mũ an toàn lúc đi đường. Ông dân phòng ngang nhiên vào nhà thờ gây rối lúc đang lễ thiếu nhi tại nhà thờ Thái Hà, xúc phạm nặng nề đến tâm thức tôn giáo của người Việt Nam và gây ra gương xấu cho các thiếu niên nhi đồng. Read more…
Nam Úc cầu nguyện cho Thái Hà
LTCG (28.11.2011) – Adelaide, Úc – Tại Adelaide lúc 6:30 chiều Chúa Nhật thứ nhất mùa Vọng , một số anh chị em với tâm tình hiệp thông đã nghe và coi lại thông điệp của Đức Giám Mục Nguyễn Văn Long, đọc kinh cầu nguyện xin Chúa thương thêm sức cho các anh chị em đang khốn khó tại quê nhà Thái Hà, xin Chúa Thánh Thần ban ơn khôn ngoan và soi đường dẫn lối cho các vị lãnh đạo tôn giáo tinh thần trong cũng như ngoài nước.
Sau đây là hình do phóng viên VRNs chuyển về từ Adelaide, Úc.
Hiệp thông với Thái Hà Read more…Ngọn nến hy vọng
LTCG (28.11.2011) – St. Ottilien, Đức Quốc – Kính thưa Qúy vị, qúy ông bà, anh chị em,
Giáo hội công giáo, hôm nay bước vào mùa vọng. Mùa vọng là trông mong, đợi chờ, sống trong hy vọng, để mừng đón Ngôi Hai Con Thiên Chúa xuống thế làm người, cứu chuộc nhân loại khỏi tội lỗi.
Sống trên đời, ai cũng hy vọng và mong muốn mọi điều tốt đẹp, nhưng thực tế, làm sao tránh khỏi những cám dỗ, thử thách gian nan, bệnh tật, những thất bại, những lo âu, nghi ngờ, làm cho con người dễ chán nản, buông xuôi, rồi thất vọng.
Thật vậy, cuộc sống đôi lúc chúng ta tưởng chừng như bị tuyệt vọng, không lối thoát, nhưng chúng ta không bao giờ vô vọng, vì Ngôi hai con Thiên Chúa đã xuống thế làm người, Ngài chính là nguồn hy vọng, nguồn yêu thương, là ánh sáng soi đường cho nhân loại, ánh sáng chiếu soi trong bóng tối.
Ngài là Ðấng ðang tác động trong từng biến cố của con người. Chỉ có Ngài mới mang lại ý nghĩa cho cuộc sống con người. Chỉ có Ngài mới có thể thỏa mãn ðược tất cả mọi ước vọng của con người.
Kính thưa Qúy vị, qúy ông bà , anh chị em,
Ngày 3 tháng 11 vừa qua, nhà cầm quyền Hà Nội đã dùng lực lượng côn đồ đến đập phá, tấn công, hăm doạ Tu Sĩ và giáo dân tại giáo Xứ Thái Hà. Và Nhằm mục đích xóa bỏ dấu tích của tu viện DCCT mà họ đã mượn không chịu trả lại, nên vào đêm 16 tháng 11 với hành động mờ ám, họ đã đưa nhiều cảnh sát cơ động, công an, an ninh và nhiều thiết bị, xe cộ vào khu vực Tu viện của Dòng Chúa Cứu thế, Thái Hà để cưỡng đoạt. Thêm vào đó, một hành động Phạm Thánh, chiều ngày 20/ 11/2011, lúc hai linh mục giáo xứ Thái Hà đang dâng Thánh lễ cùng với các thiếu nhi trong nhà thờ thật sốt sắng, trang nghiêm, bất ngờ có một dân phòng, đội mũ, tay cầm dùi cui điện xông thẳng lên Cung Thánh, miệng la hét và đòi đánh hai linh mục. Read more…
Đêm thắp nến Cầu Nguyện cho Thái Hà tại Giáo xứ Các Thánh Tử Đạo VN, Seattle, WA
LTCG (28.11.2011) - Washington, USA – Như tin chúng tôi đã loan, chiều thứ bảy, ngày 26.11 vừa, tại nhà thờ Các Thánh tử đạo VN thuộc thành phố Seattle, tiểu bang Washington, đã tổ chức buổi cầu nguyện đặc biệt cho Thái Hà.
VRNs xin gởi đến quý độc giả những hình ảnh của buổi cầu nguyện này do Trương Nhân chuyển đến cho chúng tôi qua email cá nhân.
Tiến sĩ, Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Nguyễn Trường Tộ là người yêu nước một trăm phần trăm
140 năm ngày mất nhà yêu nước, nhà cải cách Nguyễn Trường Tộ (28/11/1871-28/11/2011)
|
Nhân kỷ niệm 140 năm ngày mất nhà yêu nước, nhà cải cách Nguyễn Trường Tộ (28/11/1871-28/11/2011), Tạp chí Văn hóa Nghệ An đã có cuộc trao đổi với tiến sĩ Nguyễn Thái Hợp, Giám mục địa phận Vinh. Chúng tôi trân trọng giới thiệu nội dung của cuộc trao đổi này cùng bạn đọc. Tạp chí Văn hóa Nghệ An |
PV: Thưa tiến sĩ, Giám mục Nguyễn Thái Hợp, theo ông thì đóng góp xuất sắc nhất của Ngài Nguyễn Trường Tộ là gì?
Tiến sĩ, Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Theo thiển ý, phần đóng góp xuất sắc nhất của Nguyễn Trường Tộ là những sáng kiến, những kế hoạch, những hoạt động cụ thể để bảo vệ và xây dựng đất nước, trong thời gian đế quốc Pháp vào xâm chiếm nước ta. Đó là năm 1859, Pháp và Tây Ban Nha đánh phá Gia Định; năm 1862 triều đình Huế phải ký hòa ước bồi thường chiến phí cho Pháp và Tây Ban Nha, nhường cho Pháp làm thuộc địa 3 tỉnh Gia Định, Biên Hòa, Định Tường; năm 1867, Pháp đem quân cưỡng chiếm 3 tỉnh Vĩnh Long, An Giang, Hà Tiên. Suốt thời gian ấy, chính xác là từ năm 1861 đến khi qua đời năm 1871, Nguyễn Trường Tộ (sinh năm 1830) đã đệ lên triều đình Tự Đức 58 bản điều trần nhằm giải phóng quê hương và canh tân xứ sở. Ông không chỉ đệ trình những điều trần lý thuyết, mà còn tích cực hành động góp phần giải quyết vấn đề. Điều không may cho Nguyễn Trường Tộ là “sinh bất phùng thời”, sống vào giai đoạn gặp phải ông vua Tự Đức nhu nhược và các quan lại vô trách nhiệm! Chắc chắn ông rất đau khổ khi thấy tâm nguyện và ước nguyện canh tân đất nước không được đón nhận. Và chắc chắn ông cũng mang cái tâm sự u uất của một trí thức đành bất lực nhìn vận nước suy vong, mà Cao Bá Quát đã diễn tả một cách thật sắc nét:
Thái bình vô nhất lược
Lộc lộc sỉ vi nho
(Chẳng có một sách lược cho đời được thái bình
Thẹn cho mình là một nhà nho tầm thường)
PV: Trong các điều trần của Ngài để lại, ông thấy những nội dung nào thể hiện viễn kiến sâu sắc nhất và có ý nghĩa thiết thực cho đến tận hôm nay? Read more…
Các Biểu Tượng và Ý Nghĩa Thiêng Liêng của Mùa Vọng
Mùa Vọngcó nhiều biểu tượng. Tại Âu Châu có tập tục văn hóa, vào Mùa Vọng họ bện đan một vòng tròn bằng cành lá cây thông còn tươi xanh, chung quanh có bốn cây nến hoặc mầu trắng hoặc mầu đỏ hoặc mầu tím tùy nơi, dựng treo trên cung thánh hay tại phòng khách ở nhà riêng. Vòng hoa cũng như những ngọn nến có những ý nghĩa thiêng liêng.
![]() |
1. Vòng Hoa
Từ thời xa xưa, vòng hoa tượng trưng cho sự chiến thắng. Hình tròn của vòng hoa nhắc nhở cho biết về tình yêu thương bất tận của Thiên Chúa dành cho nhân loại.
Những cành lá thông nhỏ được đan bện liền vào nhau nói lên ý nghĩa cùng chung hợp gắn bó lại làm nên một vòng tròn. Ý tưởng này gợi nhớ lời suy niệm của Đức cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn văn Thuận:”Chấm này nối tiếp chấm kia, ngàn vạn chấm thành một đường dài.Phút này nối tiếp phút kia, muôn triệu phút thành một đời sống.Chấm mỗi chấm cho đúng, đường sẽ đẹp.Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh.Đường hy vọng do mỗi chấm hy vọng.Đời hy vọng do mỗi phút hy vọng.” (Đường Hy vọng số 978)
![]() |
2. Màu Xanh của Vòng Hoa
Vòng tròn bện bằng những cành lá thông màu xanh nói lên ý nghĩa sự sống và niềm hy vọng Thiên Chúa mang đến cho trần gian.
Màu xanh lá cây chính là màu chỉ năm phụng vụ, diễn tả niềm hy vọng trong tình yêu Thiên Chúa dành cho con người. Quanh năm, những cành lá cây thông luôn xanh tươi. Những cành lá xanh tươi cùng đan kết lại với nhau hình thành nên một vòng hoa với ý nghĩa: Thiên Chúa và Lời Mạc Khải không bao giờ thay đổi “Trời đất qua đi, nhưng những Lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu” (Lc 21, 33).
3. Các Ngọn Nến
Có 4 cây nến thắp lên trong thời gian của Mùa Vọng. Mỗi cây nến tượng trưng cho một ngàn năm suốt đọc dài lịch sử đợi chờ Đấng Cứu Thế. Read more…


LTCG (28.11.2011)









