Trang chủ > Tin Giáo Hội Việt Nam > Giáo xứ Nhân Hòa, giáo phận Vinh: kẻ khủng bố luôn thảm bại

Giáo xứ Nhân Hòa, giáo phận Vinh: kẻ khủng bố luôn thảm bại

LTCG (05.12.2011) – Giáo hạt Bột Đà có 4 điểm truyền giáo nằm trên đường 7.

1. Xứ Cây Chanh: số giáo dân 175 người, có thánh lễ tại một gia đình công giáo vào 4 giờ chiều Chúa Nhật và các ngày lễ trọng.

2. Vùng Con Cuông: 280 người công giáo, sáng Chúa nhật có Linh mục và các thầy Giúp xứ dạy giáo lý cho giới trẻ, buổi chiều 2 giờ 30 có thánh lễ.

3. Vùng Tương Dương: 190 người công giáo, thỉnh thoảng mới có thánh lễ tại tư gia, nhưng phải xin phép từng lần. Giáo dân rất sợ chính quyền.

4. Vùng Kì Sơn: 95 người công giáo, chưa thể dâng lễ cho giáo dân vì chính quyền cấm.

Nhìn chung cuộc sống của 4 địa điểm này: dân nghèo, nghề nghiệp chủ yếu là làm rẫy, một số dân di cư từ Hải Phòng, Bùi Chu, Thanh Hóa, Quảng Bình, Yên Thành, Diễn Châu làm nghề thợ mộc và buôn bán nhỏ. Dân bản thổ ở trong rừng sâu thuộc các dân tộc ít người: Mường, Thái, Đan Lai… rất khổ cực, đói và thiếu thốn mọi thứ. Sinh hoạt tôn giáo rất bị hạn chế.

Để hỗ trở hạt Bột Đà nói chung, xứ Quan Lạng nói riêng, làm mục vụ loan báo Tin mừng theo tuyến đường 7, từ xứ Cây Chanh trở lên đến Mường Xén, Đức cha đã trao đổi với ủy ban nhân dân tỉnh, một địa điểm làm trung tâm mục vụ cho vùng Con Cuông. Trước tháng 9 năm nay, mọi việc tiến triển rất tốt đẹp, nên cha Giuse Phạm Ngọc Quang đã dựng được một ngôi nhà tạm làm điểm sinh hoạt tôn giáo, dài 18m, rộng 11m, gồm 4 phòng ở khép kín, 1 phòng khách rộng, 1 phòng ăn, 1 sân sinh hoạt có mái tôn che. Tổng diện tích khu đất là 1000 m. Kinh phí xây dựng giáo điểm này đã chi 678 triệu đồng. Đức Cha Phaolô giúp 295 triệu đồng, số còn lại nhờ quý ân nhân và quý cha giúp.

Nhân sự cho vùng này: hiện tại Đức Cha đã gửi lên xứ Quan Lạng cha Giuse Phạm Ngọc Quang chánh xứ, cha Gioan Baotixita Nguyễn Đình Thục phó xứ, 2 Thầy Đại chủng sinh giúp xứ và ba Soeurs dòng Mến Thánh Giá phục vụ tại điểm Con Cuông.

Những hoạt động cụ thể

Từ 04 tháng 8 năm 2010 đến 31 tháng 10 năm 2011 Đức Cha giáo phận viếng thăm 3 lần, ngày 24 tháng 9 năm 2011 rửa tội cho 53 dự tòng. Sau đó, cha xứ rửa tội thêm 43 người nữa. Số tân tòng nay đã lên tới 96 người không vì lý do hôn phối. Tiếp theo, có nhiều gia đình đến cha xứ đăng kí học đạo.

Hiện nay, chính quyền huyện Con Cuông đang o ép ông Trận (là người cho đất dựng nhà), bằng cách tịch thu gỗ lạt, phương tiện chuyên chở, gây khó khăn trong việc sản xuất hàng gỗ. Chính quyền triệu tập từng người tân tòng, làm cho họ khiếp sợ.

Lúc 00 giờ 30 phút ngày 01 tháng 12 năm 2011, giáo điểm Con Cuông thuộc giáo xứ Quan Lãng Giáo hạt Bột Đà Giáo Phận Vinh, bị một quả mìn tự chế do bọn khủng bố ném vào người công giáo.

Ba ngàn hai trăm tám mươi con tim của hai giáo xứ Nhân Hòa và Bình Thuận đập cùng một nhịp với hai trăm bốn mươi mốt con tim của những người anh em thuộc giáo điểm Con Cuông, với năm nghìn năm trăm anh em xứ Quan Lãng, nên từ ngày 01 tháng 12 năm 2011 đến nay, trong tất cả các giờ kinh lễ đặc biệt tối hôm nay Chúa nhật thứ hai mùa Vọng hai giáo xứ đã thắp nến cầu nguyện trong giờ Chầu Thánh Thể.

Được Thánh Thần thúc đẩy mọi người như được ngập tràn trong sự thật và sự sống của Đức Kitô, họ cầu xin cho những anh em ở Con Cuông và ở Thái Hà đang bị khủng bố được bình an và can đảm đứng vững trong chân lý, đồng thời cũng xin cho những kẻ chủ trương dùng khủng bố đàn áp công giáo nhìn nhận một sự thật đang được thế giới hiện đại chứng minh là: kẻ khủng bố luôn thảm bại.

Sau đây là những hình ảnh hai giáo xứ Nhân Hòa và Bình Thuận thắp nến cầu nguyện:

Nguồn: VRNs
About these ads
  1. N T D
    05.12.2011 lúc 20:32 | #1

    Đồng tiền là một nô lệ tốt, nhưng là một ông chủ tồi! Trước đây có cách mạng công nông, vì công nông thì nghèo, nên người nghèo đứng lên. Cũng vậy khi còn Thực dân, đế quốc thì người bản địa đứng lên đòi tự do, độc lập. Chính những người nghèo và người theo chủ nghĩa dân tộc yêu nước đã hoàn thành công cuộc thống nhất đất nước, những người đó ban đầu là nghèo, nay được đổi đời trở nên giàu có. Người đời thường chê bai những người giúp việc, hầu hạ, mà sau lại thành ông bà chủ cách không đàng hoàng, thì thường những người đó trở nên tồi tệ hơn cả những người chủ xưa kia đã hành xử bất công với họ. Sự giàu lên của những vị công thần và những người ăn theo họ trong thời kỳ đầu thắng lợi, thường không phải là sự giàu do họ tự làm ra, bỗng chốc trở nên giàu có, không khỏi khiến họ ngỡ ngàng như trong mơ, mơ thường sẽ sớm qua, chóng tàn. Vậy là họ phải quyết giữ những của cải bất công họ bỗng chốc đang nắm giữ, của không dùng hết thì cho gia đình, họ tộc, và người ăn theo trong công việc của họ, vậy là bỗng nhiên sinh ra một lớp người tham lam, chỉ biết giữ riêng bổng lộc cho mình, và tât nhiên nhóm đó lại tự trung thành với nhau để giữ những quyền lợi kia (quyền lợi họ hưởng như cơn mơ, nhưng bất công, vì nếu họ lấy phần như mọi người thì có gì đáng nói, nhưng họ lấy nhiều, nhiều, rất nhiều, họ trở nên những địa chủ, phú ông mà sự giàu có, tham lam thì hơn chủ cũ của họ). Đồng tiền là ông chủ tồi là vậy. Xưa kia họ ít học mà nay là người mà kẻ Có Chữ cũng phải nịnh bợ để có đủ cái miếng ăn (miếng ăn là miếng nhục, nhưng không ăn thì chết, thôi sống mà chịu nhục cũng đành vì con vì cháu…), khi người tài mà đã cam chịu nhục nhã để vứt chữ nghĩa một bên mà xu nịnh thì xã hội dễ thấy sự im lặng, sự tùng phục, vâng lời (chẳng thế mà vua Tần chỉ cần đốt sách, giết người có chữ nghĩa). Ngày nay thì người giỏi dần nhiều hơn, nên có nhiều người không chịu vì miếng ăn mà chịu nhục, họ đành nói ra sự thật rằng nhục nhã thế là đủ rồi, nay chết đói cũng vẫn phải nói (người tài ngày nay khó chết đói hơn xưa) số người giỏi trong xã hội mà ít thì tiếng nói đúng sự thật cũng ít, nhưng số họ nhiều thì tuy có nhiều người lặng im, nhưng sẽ tất phải có nhiều người dám nói sự thật, như vậy xã hội lại thêm hiểu biết (đó là điều đáng mừng cho hôm nay). Nhưng nhìn lại thấy quá nhiều người hiểu biết trong đủ mọi ngành nghề, từ công nhân, nông dân, giáo sư, bác sĩ…nhưng cứ ai nói thật thì đói hơn người khác. Nhưng cũng thấy thiếu gì anh bán chữ, đã im lặng, đã nhục mà cũng chỉ đủ ăn là may, trong khi đó dốt dốt một tí nhưng lại có ai đó nâng đỡ (là người nhà, là đàn anh, là người than quen…) thì lại vẫn ăn sung mặc sướng. Chính đồng tiền là ông chủ tồi như vậy đấy. Nó khiến bất công gia tăng: người dốt lại ở ngôi cao; khi bao anh giỏi thì nghèo lại thêm; mặt xanh đít ếch bủng beo; trong khi đần dốt mông be lút sàn. Đồng tiền tha hóa con người, làm họ xây thành quách bảo vệ họ khỏi những ai đấy muốn lấy lại công bằng cho mọi người, họ đang trong cơn mơ, cơn mơ – mê muội tăm tối chỉ cho chính họ hưởng thụ, họ làm tất cả sự ác sự dữ, để của cải mãi tăng; quyền sai khiến không giảm, để kẻ có chữ phải tùng phục, phải ca ngợi ta giỏi và nghe răm rắp thì thật là thích (giấc mơ của người kém hơn bao giờ cũng mong được như vậy). Xã hội nay chỉ vì tiền, vì than quen. Lớp người trí thức cao mà không dựa cậy ai, mà thành thế đứng trong xã hội vẫn có thì chỉ là họa hiếm, như lá trên cành khi cuối mùa thu đã đến. Lớp người con cái các vị có quyền, có tài mà ít dựa cậy gia tộc để giúp dân càng ít. Hóa ra không thân thế, không tiền, không nịnh bợ thì không ăn thua. Vậy là xã hội đi xuống chỉ vì tất cả đã nhận tiền làm ông chủ (ông chủ tồi). Xã hội sẽ mãi không khá lên, nếu những vị có quyền không trọng kẻ tài, có tâm (vua xưa mất nước bao phen, vì ham xu nịnh vì quên người tài). Là người thường như chúng ta nói thì các vị không nghe đâu, chỉ có con cái họ, những người con tài giỏi, không muốn cậy dựa gia thế, mà muốn giúp dân, các người đó mới nói được các vị (dao sắc sao gọt được chuôi). Tôi chỉ mong lứa người đó ngày một nhiều, để cha mẹ họ là người bất công, (đã biến cái tài sản và quyền họ đang có là nỗi đau khốn cùng của người khác) biết nhận ra lẽ phải là phải vì dân nước, và biết nhận chút chút như những người dân chân chính vất vả khác. Có nhiều con cháu tốt của các vị đó xuất hiện, xã hội ta mới tốt. Còn nếu con cháu các vị chỉ tham lam, ích kỷ và theo cha mẹ họ, thì xã hội ngày một điêu tàn, đau khổ. Tôi mong số đó tăng, và mau mau xuất hiện. Tôi mong cơn mơ, cơn mê kia cũng chóng tỉnh, để không nhiều cái ác, nhiều cái bất công, nhiều cái xỉ nhục (kẻ giỏi, đúng lại bị chửi bởi người xấu và ác). Lúc đó ai lên tiếng xấu thì bị trách ngay, ai nói tốt thì được hưởng ứng luôn, sẽ ít có ai dám nói sai vì sợ xấu hổ với mọi người với lương tâm (hôm nay thì lương tâm bị ăn dần ăn mòn; không biết xấu hổ với mọi người vì mọi người không là gì với mình, mọi người là cái đinh 3 phân, đinh rỉ)…Lúc đó đồng tiền là nô lệ tốt, và tiếng nói công chính là cánh tay để anh em cùng ôm ấp bảo vệ nhau, lúc đó sự dối trá, xấu xa bị lên án, là thứ bị loại bỏ và vứt xa. MOng đến lúc đó,. Mong nhiều con cháu tốt của các vị công thần mau xuất hiện để cứu anh em cùng khổ của mình như MOSE cứu Dân Chúa khỏi Ai cập, khỏi ách Pharaon. Tôi mong như vậy đấy!

  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 97 other followers

%d bloggers like this: