Lưu trữ

Archive for Tháng Hai, 2012

[Video]VOA Thế Giới 28.02.2012 – Bản Tin Người Việt TV Ngày 28.02.2012

LTCG (29.02.2012)

* VOA Thế Giới 28.02.2012

Ấn Độ: Hàng triệu công nhân tham gia cuộc đình công 24 giờ trên toàn quốc chống giá cả tăng vọt.
Syria: Bạo lực tiếp diễn trong lúc cư dân ở Homs tổ chức tang lễ cho nhà hoạt động bị giết trong cuộc xung đột.
Trung Quốc: Nhà máy hóa chất ở tỉnh Hà Bắc phát nổ làm 13 người chết và 43 người bị thương.
Anh: Cảnh sát trục xuất người biểu tình chống tư bản khỏi bậc thềm của nhà thờ St Paul ở London.
Chi Lê: Người biểu tình chống nỗ lực tái thiết chậm chạp nhân kỷ niệm 2 năm trận động đất gây tàn phá.

==================================

* Bản Tin Người Việt TV Ngày 28.02.2012

Ông Phạm Đăng Hoan, Bí thư đảng ủy kiêm Chủ tịch hội đồng nhân dân và ông Lê Thanh Liêm, chủ tịch xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng, chỉ bị hình thức “kỷ luật cảnh cáo” về các sai phạm trong việc cưỡng chế thu hồi đất của gia đình ông Đoàn Văn Vươn.

Thông tấn xã Việt Nam cho biết như vậy trong khi dư luận có vẻ trông chờ một hình thức kỷ luật ít ra cũng tương tự như hai ông chủ tịch và phó chủ tịch huyện Tiên Lãng là cách chức.

Tin tức cho hay, sau khi xảy ra vụ cưỡng chế, chính ông chủ tịch xã Lê Thanh Liêm đã gọi người mang xe ủi tới san bằng nhà của anh em ông Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý. Đồng thời, cả hai ông Hoan và Liêm đứng chỉ huy vụ ủi sập hai căn nhà không nằm trong khu vực bị cưỡng chế. 

Nhà cầm quyền thành phố Hải Phòng từng loan báo sẽ “xử lý dứt điểm” vụ Tiên Lãng trước 30 tháng 3 năm 2012.

Trước đó, hôm 21 tháng 2, ông Lê Văn Hiền, chủ tịch huyện và Nguyễn Văn Khanh, phó chủ tịch huyện Tiên Lãng cũng đã bị cách chức. Tuy nhiên việc kỷ luật các quan chức cấp xã lần này được dư luận cho là quá nhẹ tay.

(click vào đây để xem tiếp) Read more…

[Video]Đài Á Châu Tự Do: Hội nghị chỉnh đốn Đảng – Ý kiến của các nhà tranh đấu tại VN (phần 4)

LTCG (29.02.2012)

* Hội nghị chỉnh đốn Đảng

Bộ Chính Trị triệu tập hội nghị chỉnh đốn Đảng, lấy lại lòng tin của dân.

======================================

* Ý kiến của các nhà tranh đấu tại VN (phần 4)

Tiếp tục các ý kiến của các nhà tranh đấu trong nước nhân việc chính phủ và quốc hội Hoa Kỳ sẽ có các cuộc gặp với đại diện cộng đồng người Mỹ gốc Việt về tình hình Việt Nam.

(click vào đây để xem tiếp)  Read more…

[Video]Đài Á Châu Tự Do: Bản tin video ngày 28.02.2012 – Những con số trong tuần

LTCG (29.02.2012)

* Bản tin video ngày 28.02.2012

Lợi nhuận năm 2011 của 26 công ty chứng khoán đang niêm yết tại Việt Nam giảm gần 3 ngàn 200 tỷ so với năm 2010.

====================================

* Những con số trong tuần

Các dữ liệu về kinh tế, xã hội đáng chú ý tại Việt Nam.

(click vào đây để xem tiếp)  Read more…

Dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo là 4 kẻ thù của Đảng CSVN

 LTCG (29.02.2012)

Dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo bị Đảng Cộng Sản VN xem là các mũi xung kích để đột phá vào thành trì chế độ chính trị. Đó là lời của ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, khi ông nói về 4 mũi xung kích đang chĩa vào để đánh sụp nhà nước CSVN — trích, “kích động vấn đề dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo là bốn đòn đột phá khẩu, bốn mũi xung kích để chọc thủng mặt trận tư tưởng chính trị.” Xem ra không biết đến bao giờ Việt Nam mới thực sự có nhân quyền mà Đảng CSVN đã ký vào các quy ước quốc tế trong đó có vấn đề quyền cơ bản của con người.

Xin tóm tắt nội dung những gì mà Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trong Đảng CSVN đưa ra trong cuộc đại hộ nghị lần này.

Ông Trọng yêu cầu quy hoạch, sắp xếp sẵn cán bộ Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị… để làm tận năm 2020. Tình hình này theo dự đoán, con cháu cán bộ sẽ đươc đưa vào các vị trí chủ chốt tương lai để điều hành đất nước.

Ông Trọng cũng nhìn nhận rằng cán bộ Đảng  CSVN đang chia thành phần giàu nghèo ngay trong đảng, và rất nhiều cán bộ kỳ cựu khi về hưu đã trở thành những người chỉ trích Đảng trước hiện tượng nhiều đảng viên biến chất khi hưởng đặc quyền đặc lợi.

Các tờ báo trong nước cho biết, Đảng Cộng sản Việt Nam triệu tập 3 ngày hội nghị «lớn» để «triển khai nghị quyết Trung ương 4» về «những vấn đề cấp bách trong việc xây dựng và chỉnh đốn Đảng». Hơn 1000 đại biểu tham dự hội nghị trong 3 ngày do tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ trì bắt đầu vào hôm nay 27/02/2012 trong bối cảnh vụ áp bức điển hình tại Tiên Lãng vẫn chưa giải quyết tận gốc rễ nay đã gần 2 tháng. Read more…

Categories: Bình Luận

“Việt Nam tôi đâu?” câu hỏi của nhiều thế hệ

LTCG (29.02.2012)

Buổi trưa ở Chennai. Làm việc xong trên đường trở về khách sạn, tôi nhờ người lái xe đưa đi thăm vịnh Bengal. Đứng bên bờ vịnh nhìn sang phía bên kia bờ là Đông Nam Á. Tôi tự hỏi Việt Nam đang nằm ở đâu sau dòng nước xanh xa thẳm kia. Và cùng lúc tôi chợt nghĩ đến bài hát “Việt Nam tôi đâu” của Việt Khang đang trở thành khẩu hiệu cho tuổi trẻ trong vào ngoài nước.
Việt Nam tôi đâu?
Câu hỏi của tôi vang lên theo từng đợt sóng dội vào bờ cát Chennai nhưng tuyệt nhiên không có tiếng trả lời. Một người đứng trên đất khách và một kẻ đang ở trong tù có cùng một câu hỏi.
Thì ra, không phải người đi xa mới thấm thía nỗi đau của kẻ thiếu quê hương mà cả những người đang sống trên đất nước vẫn đi tìm kiếm quê hương. Và quê hương chúng tôi đang tìm kiếm, không chỉ là núi đồi, sông biển, ruộng vườn, cây trái nhưng là một quê hương có khối óc tự do, có tâm hồn nhân bản, có trái tim dân chủ, có đôi chân tiến về phía trước và đôi tay kiến tạo một xã hội thanh bình thịnh vượng cho mãi mãi Việt Nam.
Thời gian tôi sống ở xứ người dài hơn so với thời gian sống ở Việt Nam và đã nhiều năm làm công dân Mỹ nhưng ngoại trừ việc phải điền vào những giấy tờ cần thiết, khi được hỏi tôi là ai, tôi luôn trả lời tôi là người Việt Nam. Một phần, tôi cảm thấy chút gì đó ngượng ngùng khi nhận mình là người Mỹ và một phần khác tôi không thể từ chối đất nước đã sinh ra tôi. Tôi cám ơn nước Mỹ đã cứu vớt tôi từ biển cả, cho tôi chiếc nệm ấm, giúp tôi có cơ hội học hành, dang rộng đôi tay chào đón khi tôi bước xuống phi trường lần đầu trong một đêm đông lạnh, nhưng suy nghĩ và phân tích cho cùng, tôi vẫn là người Việt Nam. Tôi nghĩ về nước Mỹ với một trách nhiệm công dân mang tính pháp lý hơn là một người con mang trên vai nghĩa vụ tinh thần. Tôi không biết kiếp sau, nếu có, tôi là gì nhưng kiếp này tôi là người Việt Nam. Tôi dặn lòng như thế.
Việt Nam tôi đâu?
Câu hỏi có vẻ ngô nghê nhưng không phải dễ trả lời. Nếu ai hỏi, thật khó cho tôi gỉải thích đủ và đúng trong một câu ngắn gọn. Việt Nam của tôi không phải là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và dĩ nhiên không phải là chế độ cai trị con người bằng nhà tù và sân bắn như hiện nay.
Nhìn chiếc ghe hư nằm trơ trọi trên bờ biển Chennai, tôi chợt nhớ đã có một thời, nhiều thuyền nhân Việt Nam từng hỏi “Việt Nam tôi đâu” và đã đồng ý với nhau rằng Việt Nam đã chết như trong bài hát Một lần miên viễn xót xa quen thuộc của nhạc sĩ Nguyễn Đức Thành:
Giờ đây, mỗi đứa con lạc loài mỗi nẽo 
Đứa London, đứa Paris, đứa đèo heo gió hút 
Gặp nhau từng hàng lệ xót xa, buông những câu chào 
Đôi ba sinh ngữ, Bonjour, Au revoir, Hello, Good bye 
Con gục đầu chua xót đắng cay. 
Thưa me, thưa me, thưa me, quê hương mình 
Đã chết rồi, mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ Việt Nam ơi …” 
 “quê hương mình đã chết rồi” nên hàng triệu đứa con của mẹ phải bỏ ra đi khắp chân trời góc biển.
Có người không đồng ý và cho rằng quê hương vẫn còn đó, núi sông vẫn còn đó, chết chóc gì đâu mà than vãn. Việt Nam là quê hương của tất cả chúng ta. Không có quê hương của người quốc gia hay quê hương của người cộng sản. Không có quê hương tư sản hay quê hương vô sản. Quê hương vẫn còn có đó và sẽ mãi mãi còn đó cho ngàn đời sau.
Đúng hay sai, còn hay mất, sống hay chết tùy theo cách hiểu và cách nhìn về đất nước. Với tôi và có thể với nhiều đồng bào cùng cảnh ngộ, quê hương không chỉ là những vật vô tri, vô giác nhưng phải là một quê hương sống động và có tâm hồn. Sau 30 tháng Tư năm 1975, quê hương Việt Nam đã mất tâm hồn và thậm chí trở thành tù ngục. Việt Nam, nơi con người bị đối xử như con vật. Việt Nam, nơi con người không có quyền nói những điều họ muốn nói, hát những bài hát họ yêu thích, viết những dòng thơ họ muốn viết. Hàng triệu người Việt Nam đã không còn chọn lựa nào khác hơn là ra đi.  Read more…

Từ tiếng hát Việt Khang đến Thỉnh nguyện thư

LTCG (29.02.2012)

 

Giọng nói nhiệt thành với ánh mắt của cô gái đã theo tôi mấy ngày nay. Tôi đã sống ở Mỹ trên 25 năm, nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp một cô bằng tuổi cháu mình, nói với mình về một người yêu nước ở quê nhà, rồi lại còn khẩn khoản nhờ tôi đi vận động những người khácBác xin cho Việt Khang một chữ ký. Qua việc theo dõi chiến dịch và làm theo lời cô gái, tôi có một số ý nghĩ, nên xin ghi lại…
*
Cách đây hơn một tuần tôi đến trung tâm y tế Ne Ponset Health Center ở Boston để hỏi về những chương trình y tế. Ở đây tôi đã gặp một chuyện đặc biệt là một cô gái Việt làm ở phòng Dịch Vụ Tư Vấn đã nói với tôi về nhạc sĩ Việt Khang. Cô cho biết Việt Khang làm hai bản nhạc: Việt Nam Tôi Đâu? Và Anh là ai?. Nội dung hai bài hát nói lên lòng yêu nước và sợ mất nước và hỏi công an Việt Nam tại sao lại đàn áp, đánh đập những người Việt biểu tình biểu lộ lòng yêu nước. Và chỉ vì hai bài hát này mà Việt Khang đã bị nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam bắt ngày 23/12/11. Vì thế nhạc sĩ Trúc Hồ, tổng giám đốc đài truyền hình SBTN và tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, giám đốc điều hành BPSOS đã phát động một chiến dịch kêu gọi người Việt ở Mỹ ký Thỉnh Nguyện Thư vào thẳng trang mạng của White House yêu cầu Tổng Thống Obama tạo áp lực, yêu cầu nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam trả tự do cho Việt Khang và những người tù lương tâm trong nhà tù hay tù tại gia.
Sau khi trình bày xong biến cố Việt Khang và thỉnh nguyện thư, cô nói:
- Cháu xin bác một chữ ký để cứu Việt Khang.
Tôi xúc động nhìn cô nói:
- Cám ơn cháu đã cho bác biết chuyện Việt Khang. Việc này bác đã biết qua trên net, cũng có ý định ký, nhưng vào trang mạng tòa Bạch Ốc khá phức tạp nên chưa ký được. Tiện đây cháu giúp bác thì tốt quá.
Cô nhìn tôi cười tươi, xoay chiếc laptop, rồi miệng hỏi cùng với những ngón tay di chuyển trên keyboard. Và chỉ khoảng 15 phút sau, cô dừng tay nói:
- Xong rồi bác.
- Cám ơn cháu, tôi nói rồi hỏi:
- Từ ngày khởi đầu chiến dịch đến nay, cháu đã kêu gọi được bao nhiêu người ký tên?
Cô ngẫm nghĩ một lát, rồi đáp:
- Dạ, trên 20 người. Cũng có người từ chối, nhưng đa số đã sốt sắng ký tên. Ngoài Boston, cháu đã gọi cho những người bạn ở mấy tiểu bang khác tham gia vào việc này – Cô ngừng lại, mở tấm bìa dày, lấy 5 tờ giấy đầy chữ đưa cho tôi – Thưa bác đây là tiểu sử Việt Khang, 2 bài hát Việt Nam Tôi Đâu và Anh Là Ai? Và một bài viết về Việt Khang, cháu lấy từ trang mạng Tuổi Trẻ Yêu Nước… Xin bác vận động người thân và bạn bè cho Việt Khang một chữ ký. Nếu không có computer hay không thể vào trang mạng của White House, bác bảo họ đến Hội Người Việt bên Dorchester. Ở đó có người thường trực hướng dẫn bà con việc ký tên.
Giọng nói nhiệt thành với ánh mắt của cô gái đã theo tôi mấy ngày nay. Tôi đã sống ở Mỹ trên 25 năm, nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp một cô bằng tuổi cháu mình, nói với mình về một người yêu nước ở quê nhà, rồi lại còn khẩn khoản nhờ tôi đi vận động những người khác: Bác xin cho Việt Khang một chữ ký. Qua việc theo dõi chiến dịch và làm theo lời cô gái, tôi có một số ý nghĩ, nên xin ghi lại: Read more…

[Video] Nghe lại 2 nhạc phẩm “Anh là ai?” và “Việt Nam tôi đâu?” của Nhạc sĩ Việt Khang

LTCG (29.02.2012)

* Nhạc phẩm: ” Anh là ai? ” – Sáng tác: Việt Khang

=======================================

* Nhạc phẩm: ” Việt Nam tôi đâu?” – Sáng tác: Việt Khang

Nhạc Phẩm VIỆT NAM TÔI ĐÂU, nhạc và lời Nhạc Sĩ Việt Khang chính tác giả trình bày, một nhạc phẩm mang nặng tình đất nước với nỗi đau của một công dân Việt Nam.

(click vào đây để xem tiếp) Read more…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 106 other followers