Trang chủ > Bình Luận, Người dân lên tiếng > Chỉnh Đảng. Âm mưu gì của Nguyễn Phú Trọng – Trung Quốc

Chỉnh Đảng. Âm mưu gì của Nguyễn Phú Trọng – Trung Quốc

LTCG (03.03.2012)


 Hội nghị lần thứ 4 này, mục đích chỉ để khẳng định bạn và thù của ĐCS VN. Qua đó, sắp xếp lại lực lượng, chuẩn bị đưa các nhân vật là “bạn” của Trung Quốc, là phe cánh của Nguyễn Phú Trọng lên nắm các vị trí then chốt của nhà nước Việt Nam. Đây là chuẩn bị, để phe cánh Nguyễn Phú Trọng tung hô ông ta làm Chủ tịch nước, thay Trương Tấn Sang, khi tình hình đòi hỏi. Then chốt nhất, đứng sau các sắp xếp nhân sự của ĐCS VN, lại là ý đồ của Trung Quốc: Đảm bảo Việt Nam là hậu thuẫn, là phên dậu, là thuộc quốc của Trung Quốc trong ván cờ toàn cầu mà Trung Quốc đang chơi với Hoa Kỳ.
*
Hội nghị lần thứ tư Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XI), họp từ 27/2 đến hôm nay, đã bàn và thống nhất ban hành Nghị quyết “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”.
Đây là hội nghị lớn chưa từng có, kể từ khi Đại hội đảng cộng sản Việt họp toàn thể 1/2011. Hơn 1000 đại biểu, gồm toàn bộ thành viên Bộ chính trị, Ban bí thư, Ban Chấp hành TƯ Đảng khóa XI, cán bộ chủ chốt ở trung ương và 63 tỉnh, thành phố về dự hội nghị.
Thoạt đầu mới quan sát, mọi người đều có cảm tưởng: đây lại là 1 cuộc họp vô bổ mang tính nội bộ của ĐCS VN. Ở đấy, các lãnh đạo cao cấp của ĐCS VN múa mép, khua môi …, hòng đánh lừa nhân dân Việt Nam 1 lần nữa về khả năng tự phê bình, khả năng sửa khuyết điểm,… để tiến bộ, để đảm nhiệm vai trò lãnh đạo dân tộc này, đất nước này. Mục đích là cứu nguy cho uy tín của đảng đang lao xuống dốc thảm hại.
Tuy vậy nếu đọc kỹ bài phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng tại hội nghị, ta sẽ thấy có 1 âm mưu lớn của phe phái Nguyễn Phú Trọng trong chính trường chính trị của Việt Nam.
Nếu ta đặt tình hình Việt Nam vào bối cảnh Trung Quốc đang cố kiết thực hiện bành trướng, độc chiếm hoàn toàn Biển Đông. Nếu ta đặt tình hình bành trướng của Trung Quốc tại Biển Đông đang bị 1 cản trở rất lớn là việc hiện diện trở lại 1 cách tích cực của Hoa Kỳ tại Châu Á. Khi đó, ta sẽ thấy rõ ràng Nguyễn Phú Trọng đang cố gắng nắm quyền lực trong đảng, để hòng giúp Trung Quốc trong mưu đồ này, để chống lại Hoa Kỳ.
Trong bài phát biểu tại hội nghị, Nguyễn Phú Trọng đã nêu ra 4 điểm, làm lý do Chỉnh Đảng.
1. “Sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng là nhân tố hàng đầu quyết định thắng lợi của cách mạng Việt Nam”.

2. Hai là, yêu cầu nhiệm vụ chính trị của nước ta hiện nay… đòi hỏi Đảng phải nâng tầm lãnh đạo lên cao hơn nữa, nâng sức chiến đấu mạnh hơn nữa… để xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội,… nhằm mục tiêu đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành một nước công nghiệp theo hướng hiện đại.

3. Ba là, bản thân Đảng đang đứng trước nhiều hiện tượng tiêu cực, phức tạp mới. 

4. Bốn là, sự chống phá điên cuồng và quyết liệt của các thế lực thù địch, phản động. Âm mưu cơ bản, lâu dài của chúng là xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta, xoá bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, xóa bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Để thực hiện được âm mưu cơ bản đó, các thế lực thù địch đã áp dụng lần lượt hết chiến lược này đến chiến lược khác, hết chiến dịch này đến chiến dịch khác, rất kiên trì, kiên quyết, xảo quyệt. “Diễn biến hòa bình” là một chiến lược nằm trong hệ thống chiến lược phản cách mạng của chủ nghĩa đế quốc, là “thủ đoạn hòa bình để giành thắng lợi”. Nhiều chuyên gia và chính khách phương Tây còn gọi đây là phương pháp “chuyển hóa hòa bình”, “biến đổi hòa bình”, “cách mạng hòa bình” và gần đây là “cách mạng nhung”, “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố”… 
Tóm lại, có 3 nguyên nhân liên quan đến nội bộ của Đảng cộng sản VN, và 1 nguyên nhân khách quan: kẻ thù tư tưởng của ĐCS VN đang ráo riết hoạt động.
Như vậy, Nguyễn Phú Trọng đã xác định được kẻ thù của ĐCS VN.
Tất nhiên kẻ thù này không phải là Trung Quốc, vì “Âm mưu cơ bản, lâu dài của chúng là xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta, xoá bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, xóa bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh.” 
Kẻ thù này chính là: “cách mạng nhung”, “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố”… hay nói thẳng ra, chính là nhân dân Việt Nam yêu nước đã 11 lần xuống đường chống bành trướng Trung Quốc tại Biển Đông.
Ai là bạn của Nguyễn Phú Trọng?
Câu trả lời nằm ở giữa điểm 1 trong bài phát biểu của Nguyễn Phú Trọng: “Đảng Cộng sản Trung Quốc… trong những lần trao đổi với chúng ta, bạn thường nhấn mạnh không để bị “Tây hóa”, “tha hóa”, “thoái hóa”.
Thế là đã rõ, Đế quốc Hoa Kỳ với sức ép cải cách Nhân quyền, cải cách dân chủ ở Việt Nam, các nước tư bản theo đuôi Hoa Kỳ, là kẻ thù của ĐCS VN.
Nhân dân Việt Nam yêu nước, chống bành trướng Trung Quốc tại Biển Đông, là kẻ thù của ĐCS VN.
Đế quốc phong kiến Trung Quốc, kẻ đã chiếm Hoàng Sa của Việt Nam 1974, kẻ đã khuyến khích Cămpuchia gây chiến tranh biên giới Tây Nam Việt Nam, kẻ đã gây chiến tranh biên giới 1979, giết hại hàng trăm nghìn thường dân các tỉnh biên giới Cao Bằng, Lạng Sơn, Lào Cai, Yên Bái… là nước bạn bè của Việt Nam, của ĐCS VN.
Thế là đã rõ, Hội nghị lần thứ 4 này, mục đích chỉ để khẳng định bạn và thù của ĐCS VN.
Qua đó, sắp xếp lại lực lượng, chuẩn bị đưa các nhân vật là “bạn” của Trung Quốc, là phe cánh của Nguyễn Phú Trọng lên nắm các vị trí then chốt của nhà nước Việt Nam. Đây là chuẩn bị, để phe cánh Nguyễn Phú Trọng tung hô ông ta làm Chủ tịch nước, thay Trương Tấn Sang, khi tình hình đòi hỏi.
Then chốt nhất, đứng sau các sắp xếp nhân sự của ĐCS VN, lại là ý đồ của Trung Quốc:
Đảm bảo Việt Nam là hậu thuẫn, là phên dậu, là thuộc quốc của Trung Quốc trong ván cờ toàn cầu mà Trung Quốc đang chơi với Hoa Kỳ.
1. Ván cờ toàn cầu Trung Quốc-Hoa Kỳ.
Phần thưởng cho kẻ chiến thắng ván cờ này là ngôi vị siêu cường thế giới. Hoa Kỳ đã đứng ở ngôi vị này, từ những năm cuối thập kỷ 90 của thế kỷ trước đến hôm nay. Lợi ích mà ngôi vị này đem lại là không kể xiết: Từ sự thượng tôn của thế giới, đến các lợi ích vật chất, kinh tế chính trị. Trung Quốc đang thèm muốn ngôi vị này.
Tuy vậy, vị trí địa lý chính trị hôm nay của Trung Quốc khá bí. Phía bắc thì nước Nga- cường quốc hạt nhân chặn đè đầu. Phía tây thì Ấn Độ to lớn không chịu thua kém về mọi mặt. Phía đông thì Nhật Bản, Nam hàn là những cường quốc kinh tế. Chỉ còn phía nam là Việt Nam và đông nam là Biển Đông, có thể bành trướng ngay lập tức.
Trung Quốc đã trường kỳ thực hiện chiến lược làm Việt Nam yếu, lệ thuộc vào Trung Quốc kể từ khi Mao Trạch Đông nắm quyền tại ĐCS TQ. Sau công hàm của Phạm Văn Đồng 1958, sau những viện trợ mua chuộc Việt Nam, sau cuộc chiếnHoa Kỳ-Việt Nam tiêu hao tinh lực Việt, Trung Quốc đã chiếm của Việt Nam Hoàng Sa 1974, Trường Sa 1988 và 1992.
Để khống chế Biển Đông, nơi có tuyến hải lộ quan trọng nhất thế kỷ 21 này, Trung Quốc quyết tâm chiếm hoàn toàn Biển Đông bằng tuyên bố đường lưỡi bò là lợi ích cốt lõi của Trung Quốc. Để đạt mục đích này, phải chiếm nốt các đảo của Việt Nam tại Trường Sa. Đây là điều kiện, thành hay bại, của kế hoạch bành trướng Biển Đông của Trung Quốc. Trung Quốc đã làm hết sức mình để bài binh, để bố trận với hi vọng thành công dễ dàng nhất.
Họ đã mua chuộc Nông Đức Mạnh, để ém quân ở Tây Nguyên.
Họ đã mua chuộc Nguyễn Tấn Dũng, để ém quân ở các cánh rừng có vị trí chiến lược của Việt Nam.
Họ đã đưa 1 đội quân khoác áo công nhân ém trên khắp đất nước Việt Nam.
Tất cả chỉ chờ thời cơ, để tung ra ám hiệu đồng loạt hoạt động đẩy Việt Nam vào thế phải khuất phục, chịu mất hoàn toàn Trường Sa.
Theo quan sát của tôi, thời cơ này, đã được Trung Quốc chuẩn bị trước và sau hội nghị an ninh Đông Nam Á Shangri-La tháng 6/2011. Kế hoạch của Trung Quốc là cắt cáp tầu Bình Minh ngay trước thềm Shangri-La, công nhiên tuyên bố đây là hải phận của Trung Quốc. Sau đó, trong Shangri-La, Bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt sẽ tuyên bố Trường Sa là của Trung Quốc, đường lưỡi bò là lợi ích cốt lõi của Trung Quốc.
Lúc này Hoa Kỳ vẫn tự cho là sẽ đứng ngoài các tranh chấp lãnh hải. Họ chỉ quan tâm đến an ninh hàng hải quốc tế.
Sau Shangri-La, xem xét phản ứng thế giới, nếu thuận, sẽ đánh chiếm Trường Sa ngay trong các tháng 7-8/2011.
Thế nhưng có 1 bộ phận trong ĐCS VN không muốn im lặng khi Trung Quốc cát cáp tầu Bình Minh 2. Sau đó các cuộc biểu tình của nhân dân Hà Nội, Sài Gòn đã đưa Biển Đông lên hàng tít đầu tiên của Truyền thông thế giới.
Dư luận yêu nước Việt Nam đã được Hoa Kỳ ủng hộ.
Kế hoạch Trung Quốc muốn dùng vũ trang, chiếm nốt Trường Sa của Việt Nam thất bại thảm hại.
Những tháng cuối năm 2011 đã đánh dấu sự quay trở lại, 1 cách khéo léo, cương quyết của Hoa Kỳ tại Tây Nam Thái Bình Dương.
Trung Quốc đã bị kỳ đà cản mũi.
Chiếm hoàn toàn Hoàng Sa, Trường Sa là điều kiện cần thiết, để khống chế hoàn toàn Biển Đông. Biển Đông sẽ là bàn đạp để Trung Quốc tiến ra Ấn Độ Dương và khống chế eo Malaca. Do vậy Biển Đông là vị trí, có tính quyết định, trong ý đồ khống chế Thái Bình Dương-Ấn Độ Dương của Trung Quốc.
Không lúc nào là Trung Quốc xa rời mục tiêu chiếm toàn bộ Trường Sa này của Việt Nam.
Thời cơ thế giới hiện nay đang xuất hiện, để Trung Quốc chiếm nốt Trường Sa của Việt Nam và của Phillipin.
Muốn chiếm nốt Trường Sa của Việt Nam bằng vũ lực, điều kiện đầu tiên là Việt Nam phải im lặng, không đánh trả lại, cam chịu mất toàn bộ Trường Sa.
Ai sẽ làm điều này?
Chỉ có các “bạn” của Trung Quốc, trong ĐCS VN làm điều này được. Đây chính là lý do trung quốc trong “Chỉnh Đảng” hiện nay của ĐCS VN. Lý do này là quan trọng nhất, nó có hậu thuẫn từ Trung Quốc.
Lý do thứ 2, là lý do nội bộ của ĐCS VN, là có sự sốt ruột của các thành viên thân Trung Quốc, đang bị dư luận yêu nước Việt Nam đẩy vào thế bị động, thế yếu.
Họ muốn phản công lại, chiếm lấy thượng phong, chiếm lấy các vị ví có thể, có nhiều tiếng nói trong quyết định chính sách, do đó có nhiều bổng lộc.
Trong chuyến thăm Việt Nam của Tập Cận Bình thánh 1/2012, họ Tập kia đã dụng kế phân gián.
Trong lúc ôm hôn Nguyễn Phú Trọng, họ Tập đã nói kẽ vào tai Trọng: “Chỉnh Đảng.”
Phải.
Chỉnh Đảng là mưu kế mà Mao Trạch Đông đã sử dụng rất công hiệu. Ông ta đã dụng tại Diên An đánh các phần tử cộng sản Trung Quốc từ Liên Xô về. Tại Tuấn Nghĩa, Mao cũng chỉnh đảng, để đánh đổ những ai còn không công nhận uy quyền của Mao trong đảng và quân đội Trung Quốc. Mao Trạch Đông còn dùng cách mạng văn hóa… để đánh các đồng chí của mình như Lưu Thiếu Kỳ,…
Tô Huy Rứa đã có mặt ở Bắc Kinh từ 14-18 /2/2012 để thông qua kế hoạch Chỉnh Đảng của Nguyễn Phú Trọng, và xin chỉ thị của BCT ĐCS TQ.
Đây không còn chỉ là 1 cuộc đấu tranh nội bộ bình thường của ĐCS VN. Đây là thời điểm, quan trọng sống, còn, của dân tộc Việt Nam, trong cuộc đấu tranh sinh tồn đã diễn ra hơn 4000 lịch sử trên bán đảo Đông Dương này.
2. Nước tính của Trung Quốc trong ván cờ với Hoa Kỳ.
Tập Cận Bình tạm thời làm Hoa Kỳ đỡ lo lắng về phía Trung Quốc bằng đoạn viết: Thái Bình Dương có đủ không gian cho cả Mỹ và Trung Quốc. Thực ra, không lúc nào Trung Quốc quên mục đích chiếm toàn bộ Trường Sa của Việt Nam. Nếu muốn chia 2 Thái Bình Dương, thì Trung Quốc cũng chỉ nhượng cho Mỹ gây ảnh hưởng tại Tây Thái Bình Dương, mà thôi.
Hiện nay, thời cơ để Mỹ sa lầy vào Trung Đông, vào Iran đang đến gần.
Trung Quốc đã gián tiếp lập với Nga và Syria một trục ủng hộ Iran. Nước Nga đã tuyên bố an ninh của Iran là an ninh của nước Nga. Như vậy, Trung Quốc sẽ chơi con bài Iran với Mỹ và Israel. Nếu Hoa Kỳ cấm vận Iran, thì Trung Quốc sẽ tiếp tục mua dầu hỏa cho Iran, nuôi dưỡng Iran tiếp tục làm bom nguyên tử. Như vậy, sớm hay muộn, Israel vì sự tồn vong của quốc gia Israel, sẽ phải gây chiến với Iran. Hoa Kỳ và Nga, sớm hay muộn, sẽ dính trực tiếp vào cuộc chiến này.
Thời điểm Nga và Mỹ lún sâu vào chiến tranh với Iran, sẽ là thời điểm để Trung Quốc dùng vũ lực, chiếm nốt các đảo của Việt Nam tại Trường Sa, loại bỏ đi 1 tiềm tàng tranh cãi, 1 cớ tạo điều kiện cho Hoa Kỳ nhúng sâu vào Biển Đông.
Muốn cho tình huống này diễn ra xuôn xẻ, ĐCS VN phải bị Nguyễn Phú Trọng thao túng hoàn toàn. Đây là nước tính chiến lược của Trung Quốc, của Tập Cận Bình. Tình hình thế giới có diễn ra như tính toán của Trung Quốc, còn chờ phản ứng của các nước tham gia trực tiếp ván cờ này. Nhưng dù tình hình diễn biến thế nào, Việt Nam cũng phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
3. Phong trào dân chủ Việt Nam phải làm gì?
Thời gian này là thời gian mà tương lai dân tộc Việt Nam đang ngàn cân treo vào sợi tóc.
Nếu phe Nguyễn Phú Trọng thắng, Việt Nam sẽ là thuộc quốc của Trung Quốc. Trường Sa sẽ mất nốt về Trung Quốc. Tuy vậy, không phải tình hình đã vô vọng.
Chúng ta đã thấy sức mạnh yêu nước của 11 cuộc xuống đường biểu tình chống Trung Quốc của nhân dân Hà Nội, Sài Gòn có sức mạnh ngăn cả 1 kế hoạch xâm lược Trường Sa của Trung Quốc như thế nào.
Lần này nữa, chúng ta đã phân tích, tìm được ý đồ của Trung Quốc, thì sẽ cùng nhau hóa giải được nó. Nòng cốt của phong trào dân chủ Việt Nam hiện nay là các Blogers dân chủ, các trang mạng dân chủ xuất hiện trong vòng mấy năm trở lại đây. Tất cả đều có 1 điểm chung, là yêu nước chống bành trướng Trung Quốc, bảo vệ người yêu nước bị tù tội, đấu tranh cho dân chủ Việt Nam bằng nâng cao dân trí, bất bạo động…
Chúng ta phê phán ĐCS VN, phê phán những khuyết điểm mà lý thuyết cộng sản không thể thực hiện được, và những hậu quả nó đem lại cho xã hội Việt Nam. Như vậy, những đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam mà giác ngộ, chống Trung Quốc bành trướng, cũng là những người yêu nước. Họ là những người có xu hướng chính trị Tả, Dân Chủ, Dân tộc.
Phong trào dân chủ cần động viên lực lượng này chống Trung Quốc.
Cần lên án tất cả những ai thân Trung Quốc, theo đuôi Nguyễn Phú Trọng.
Nguyễn Phú Trọng có thể là “Lú”, nhưng chú nó là Trung Quốc không phải đứa ngu. Trung Quốc đang tìm cách đưa lũ người bán nước này thống trị hoàn toàn ĐCS VN.
Cần vạch hết các thủ đoạn của Trọng, trong cuộc đấu đá dành quyền lực này. Đánh đổ uy tín của Trọng trong lòng dân Việt Nam, trong ĐCS VN.
Cần đoàn kết tất cả những ai chống Trung Quốc.
About these ads
  1. bá quyền
    03.03.2012 lúc 09:14

    Ai ra tay trước sẽ giành chiến thắng

  2. Đào Hiếu
    03.03.2012 lúc 09:21

    Obama, và hơn thế nữa…
    Đào Hiếu
    Thông Luận
    Sân khấu chính trị Mỹ đang quay cuồng trong điệu rock man rợ, chợt im tiếng. Có một người da đen mảnh khảnh bước lên bục diễn với cây kèn trompette. Và điệu Blues trầm lắng vang lên. Đó là Obama. Nhưng chàng không chỉ đến với điệu Blues, chàng mang cả một thế giới mới lạ được phối màu trầm của contrebasse, kèn gỗ và chất giọng khàn đục của Louis Armstrong xập xình lắc lư…Chàng mang lại sự hoà dịu, êm ái. Điệu Blues của chàng đã làm nhiều người khóc, có cả những người da trắng.
    Obama là một người hùng biện, dễ mến và có chiến lược tranh cử hợp lý. Ông là sự chọn lựa của nhân dân Hoa Kỳ nhưng trước hết ông là sự chọn lựa của các thế lực tài phiệt Mỹ. Sự đắc cử của Obama đồng nghĩa với sự thay đổi chiến lược toàn cầu của các tập đoàn kinh tế ấy.
    Bọn họ đã lắp Obama trên cánh cung và bắn đi. Obama là chiếc nỏ thần của Thục An Dương Vương. Cái mũi tên màu sô-cô-la hiền hoà ấy một lúc đã bắn trúng nhiều con chim: sự hiếu chiến, sự phân biệt chủng tộc, chiến tranh Iraq, Hồi giáo, lá chắn tên lửa…

    Obama là điều kỳ diệu nhất trong lịch sử nước Mỹ. Là chọn lựa đẹp nhất, khôn ngoan nhất của giới tài phiệt Hoa Kỳ.
    Obama sẽ làm được những gì, điều đó thời gian sẽ trả lời, nhưng trước hết Obama đã thay đổi được hình ảnh nước Mỹ trong con mắt của thế giới. Đó là điều trước đây chưa ai làm được.
    *
    Sự có mặt của Obama tại Nhà Trắng còn có ý nghĩa rất lớn rằng: kể cả kẻ ngạo mạn nhất, hung hăng nhất, giàu mạnh nhất như Mỹ rốt cuộc cũng phải xét lại mình, phải tìm cách thay đổi. Cái đó Marx gọi là “biện chứng”. Nhưng tiếc thay những người tự nhận là marxiste như đảng cộng sản Việt Nam, như đám cầm quyền “ăn vạ” ở Bắc Triều Tiên hiện nay, như các nhà lãnh đạo còm cõi quá “đát” ở Cu Ba… lại không hiểu cái phép biện chứng ấy. Đúng ra là họ rất sợ sức mạnh của quy luật biện chứng và tìm mọi cách để ngăn cản sự phát triển của quy luật ấy. Thực chất, nói theo ngôn ngữ Mác-xít, họ là những kẻ phản động.
    Họ ít học, lại hẹp hòi, tiểu nhân, độc ác. Miệng họ nói “hoà giải, hoà hợp dân tộc” nhưng tay họ cầm súng dí vào lưng, cầm còng số 8 khóa vào tay, cầm dây thòng lọng tròng vào cổ những người Việt Nam đã bại trận, đã bị tước vũ khí, đã bị lột sạch, trần trụi…

    Khi ông Mandela rút khỏi chính trường, nhiều người lo ngại sẽ có phân biệt chủng tộc ngược của người da mầu. Nhưng Thabo Mbeky, người kế tục sự nghiêp của Mandela vẫn tiếp tục chính sách hoà giải dân tộc, và về nhiều mặt, nhất là kinh tế, còn rộng mở hơn ngừời tiền nhiệm.

    » Nguyễn Việt, «Nhìn Nam Phi ngẫm đến nước mình». Thông Luận, ngày 08/06/2007
    Họ không có kiến thức và lòng nhân ái để hiểu rằng tháng 4 năm 1994 khi Nelson Mandela, người bị giam giữ hơn hai thập niên trong nhà tù, lên làm tổng thống Nam Phi đã không tìm cách trả thù những kẻ đã đàn áp nòi giống mình suốt 300 năm. Ở Nam Phi lúc ấy chẳng những đã không có “học tập cải tạo”, không có dí súng vào lưng, treo cổ hay đày đoạ đối phương trong lao dịch như ở Việt Nam mà chính quyền của Mandela gần như giữ nguyên trạng bộ máy hành chính và cả bộ máy cảnh sát. Các đảng phái chính trị vẫn hoạt động tự do bình thường. Tất nhiên vẫn có những phiên toà xử các tội phạm phân biệt chủng tộc trong chế độ Apartheid nhưng không kể đến màu da, đảng phái, cũ mới. Các chánh án và luật sư phần lớn là người da trắng từng hành nghề trong chế độ cũ vì họ có kiến thức và hiểu biết luật pháp.
    *
    Mùa đông năm 1997, tôi có dịp sang Đức, ngụ tại Potsdam. Buổi sáng tôi gặp một ông già người Đức ngồi ăn phở tại quán của người bạn tôi. Với vốn liếng tiếng Anh không lấy gì làm lưu loát lắm ông khoe ông là đại tá phi công của chính quyền Đông Đức cũ. Tôi hỏi:
    – Thế khi nước Đức thống nhất bác có phải đi học tập cải tạo không?
    Ông già tỏ vẻ ngạc nhiên và nói rằng chẳng những không có “cải tạo” mà ông còn được chính quyền mới trả lương hưu nữa.
    Nhưng ngoạn mục nhất là sự xuất hiện của nữ thủ tướng Angela Merkel. Bà sinh ở Đông Đức, từng là sinh viên của trường đại học Leipzig, đậu tiến sĩ vật lý năm 1986, từng là đại biểu quốc hội của chính quyền cộng sản Đông Đức. Thế mà khi nước Đức thống nhất bà lại được thủ tướng Helmut Kohl bổ nhiệm làm bộ trưởng phụ trách về phụ nữ và thanh thiếu niên.
    Ngày 23/11/2005 bà đắc cử chức Thủ tướng Chính phủ Đức. Sự đắc cử của bà Angela Merkel cũng ngoạn mục không kém gì thắng lợi của Obama.
    Rõ ràng là những người cầm quyền ở Âu Mỹ (và cả Nam Phi) dù bị mang tiếng là thực dân, đế quốc… nhưng khi cần cao thượng họ là những người cao thượng, khi cần nhân ái họ là những người nhân ái, khi cần lẽ phải họ là những người rất tôn trọng lẽ phải. Còn Việt Nam chúng ta, suốt trong chiều dài lịch sử từ Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn, Tây Sơn… chỉ thấy trả thù, trả thù, trả thù, chỉ thấy những trò hèn hạ như tứ mã phanh thây, đào mồ cuốc mả cho lính đái vào đầu lâu, tru di tam tộc, cửu tộc, chém ngang lưng, chôn sống tập thể, đấu tố, thủ tiêu, ám sát…
    Đó là lỗi của ai vậy? Có phải tại cái “gen” của nói giống Lạc Hồng? Xin thưa, không phải đâu. Bởi vì Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Pôl Pôt, Hitler, Staline…đều thế cả. Đó là lỗi của bọn cầm quyền. Nếu chúng dã man hoặc theo những học thuyết dã man, chúng sẽ đẩy cả dân tộc vào sự man rợ.
    Nhân dân không có lỗi gì cả.
    Sự xuất hiện của Angela Merkel, Barack Obama, Nelson Mandela, Thabo Mbeky… là thành quả của sự hối lỗi, sự điều chỉnh, sự xét lại của Quyền Lực tại các nước ấy.
    Hãy vứt những cái đầu tủn mủn vào đống phế liệu của lịch sử. Việt Nam cũng đang cần một sự hối lỗi, một sự điều chỉnh, một sự thức tỉnh như thế.
    Ngày 28.03.2009
    Đào Hiếu

  3. TRUNG QUỐC
    03.03.2012 lúc 09:38

    Đào Hữu Nghĩa Nhân – Chúc mừng chủ nghĩa cộng sản thành công!

    Đào Hữu Nghĩa Nhân
    Theo blog Đào Hữu Nghĩa Nhân
    Theo một nguồn tin không chính thức vừa mới nhận được, hình như Chikileak gì đó, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, ủy viên thường vụ BCT trung ương đảng cộng sản Trung Quốc đã chủ trì buổi họp khẩn, kín về vụ tai nạn của bé Duyệt Duyệt ở Phật Sơn, TQ để thông báo cho toàn thể cán bộ chủ chốt của bộ chính trị về tương lai xán lạn của ĐCS TQ.
    Sau khi xem toàn bộ băng ghi hình, tua tới tua lui hàng chục bận với vẻ mặt đầy sảng khoái và mãn nguyện về vụ tai nạn, đồng thời nghe báo cáo các vụ việc tương tự như vụ một ông lão bị đột quị ngã bên đường cả 90 phút trong sự thờ ơ của người qua đường. Nghe báo cáo về việc xử lý hình sự một người đàn ông đã ra tay cứu người vừa qua. Hài lòng khi được báo cáo về một mụ nào đó xông vào trường học cùng với đám côn đồ chém chết một học sinh vì đã dám đánh con bà. Đồng chí Hồ Cẩm Đào hết sức phấn khởi thông báo cho BCT TQ một tin mừng, đại khái như sau:
    – Đảng cộng sản chúng ta đã thành công vì tạo ra một xã hội vô cảm, sống theo bản năng cá nhân ích kỷ cực kỳ lớn mạnh. Xã hội này là tiền đề gây chia rẽ rất tốt, và là nền tảng cho Đảng cộng sản chúng ta có có cơ hội thống trị lâu dài. Lịch sử hàng nghìn năm của TQ đã cho thấy hầu như không có triều đại phong kiến nào trong quá khứ kéo dài vài trăm năm. Ngay cả nhà Đường của chúng ta chỉ trị vì gần 300 trăm nhưng cũng bị gián đoạn vì ả Võ Tắc Thiên năm 690 – 705. Về sau thì có hậu nhà Đường nhưng manh múng vì các cứ! Người đồng chí, nhà vua vĩ đại, có tiếng tàn bạo nhất mọi thời, người mà bản thân tôi cực kỳ ngưỡng mộ – Đại đồng chí Tần Thủy Hoàng – cũng có ước mơ trị vì đất nước này lâu dài như thế nào, tiếc thay chẳng được là bao? Nhìn qua Việt Nam phong kiến xa xưa, tụi nó nhỏ là thế mà triều đại nhà Lý 200 năm, nhà Trần cũng xấp xỉ 300 năm.
    Nay nhìn thấy bọn thảo dân ở Phật Sơn đi ngang qua xác bé gái bị tai nạn ấy mà vẫn dửng dưng như đi qua xác một con chuột chết. Chúng ta không thể không lấy đó làm mừng! Mừng là mừng cho cái ý tưởng của Mao chủ tịch vĩ đại đã phát huy tác dụng. Mừng là mừng cho ước mơ có một chế độ trị vì dài dài, “xêm xêm” như thời Trần, thời Lý của VN phong kiến xưa đã thành hiện thực! Chắc các đồng chí ở đây đều nhớ cuộc cách mạng văn hóa và cải cách ruộng đất chứ lị? Nhờ vào cuộc cách mạng tài ba này mà chúng ta đã chẻ xã hội TQ vốn chẳng đoàn kết đéo gì ra hàng nghìn mảnh vụn. Biến thành một xã hội đầy nghi kỵ, hận thù giai cấp mới tuyệt làm sao. Xem qua hành xử của thằng tài xế chạy xe bảy chỗ cán con bé Duyệt Duyệt mới thấy kính nể về lòng vô cảm!
    Các đồng chí nhớ chỉ đạo phải tìm cho ra thằng nớ, để tôi tặng cho nó cái giải thưởng Khổng Tử về tinh thần vô cảm đệ nhất thiên hạ. Riêng các công dân vô cảm, đi ngang con bé đang nằm giẫy giụa đau đớn mà không hề có tí xúc cảm tính người, trao cho chúng cái giải thưởng cao quý Mao Trạch Đông…
    Đồng chí nói tiếp:
    – Như các đồng chí thấy đấy, có xã hội nào như xã hội chúng ta, từ cổ chi kim, từ đông sang tây. Chưa bao giờ người TQ của ta hăm hở làm giàu như thời đại ngày nay. Điều tuyệt nhất là dân chúng làm giàu bằng sự ngu muội của người khác. Chúng ta đã cổ vũ một xã hội làm giàu bằng mọi giá thành công rực rỡ. Kẻ không vốn thì làm hàng gian, hàng giả, kẻ có vốn thì mở nhà máy bất kỳ nơi đâu. Cốt sao cho sản xuất hàng hóa ra càng nhiều càng tốt chẳng quan tâm gì tới môi trường. Chất lượng hàng hóa Made in China của chúng ta thượng vàng hạ cám. Bán khắp nơi trên thế giới, cứ theo nguyên tắc tiền nào của nấy,… hahahaha.
    Cứ cái gì trên thế giới không có thì ta có. Bánh bao nhân carton, mực làm từ bao cao su, công nghệ biến thịt heo thành thịt bò, thịt thối thành thịt tươi, miến dong ngâm hóa chất mực in,… Một dân tộc mới vĩ đại làm sao!
    Nhân đây, tôi cũng nhiệt liệt tuyên dương các đồng chí bên tuyên giáo đã quyết liệt cổ xúy cho xã hội vô cảm hình thành và phát triển sâu rộng trong đời sống xã hội. Và đặc biệt là những tính xấu của xã hội chúng ta đã lan sang đám thảo dân chư hầu láng giềng, có ảnh hưởng ngày càng sâu đậm. Nhờ sự truyền bá sâu rộng trước đây, những tập tục xấu của thời thuộc Tàu vẫn còn duy trì như tục bốc mả người chết sau ba năm vẫn còn lưu hành phổ biến, đặc biệt là các tỉnh phía bắc, tục đốt vàng mã, tục thờ cúng Quang Công, thần tài, thổ địa…. Gần hơn nữa, không thể không nhắc đến công lao các chuyên gia tài ba của ta đã chỉ đạo cho chúng áp dụng thành công cải cách ruộng đất ngay trong thời kỳ chống Pháp có phần tàn bạo hơn ta. Dư âm còn mãi đến ngày nay, khiến xã hội tụi chúng cũng y chang như mình, vô cảm có kém cạnh gì ta. Nào là hôi của của người bị tai nạn,… trông thích lắm! hehehe
    Không dừng ở đó kỹ nghệ làm hàng gian, hàng giả cũng được chúng học tập và phát huy, sáng tạo không ngừng. Từ đám lãnh đạo có quyền chức rất thích sử dụng các thiết bị chế tạo dởm của TQ vì rẻ. Điển hình là các dự án tổng thầu EPC. Cụ thể là nhà máy phân bón DAP Đình Vũ, Hải Phòng làm ra có chất lượng còn thua xa phân DAP của TQ, thì thử hỏi sản phẩm của chúng làm sao cạnh tranh nổi với sản phẩm cùng loại của ta? Thôi thì cho chúng nó một lời khuyên, dùng phân này để bón cho cây kiểng đường phố cũng tốt chán! Đám “ranh nhân” làm thuốc bảo vệ thực vật đều khoái xài hàng rẻ tiền, cực kỳ độc hại của ta, đem về đóng gói sang chai, bán ra thị trường với giá hời cho đám nông dân ngàn đời nghèo khó, giúp cho đất đai của chúng ngày càng ô nhiễm hóa chất độc hại. Đến một thời kỳ nào đó nông phẩm cũng bị ô nhiễm nốt.
    Tôi cũng vui mừng khi thấy dân chúng tụi nó cũng bất lương chả kém gì dân xứ mình là mấy. Nào là dùng hóa chất tăng trưởng đểu để tưới tắm rau muống, ngâm giá đỗ. Vô tư dùng hóa chất làm chín trái cây để thúc trái mau chín, cơm nấu trộn hóa chất để tăng khối lượng, nấu phở, lẩu thì sử dụng hương liệu đểu. Mua đồ đểu của chúng ta về dán nhãn nguồn gốc xuất xứ khác vào, bán như hàng xịn làm giàu rất nhanh. Các đồng chí cũng nên xem xem lại việc đánh thuế các chợ mậu biên của ta giáp giới với nó sao cho theo chủ trương trợ giá hoàn toàn. Lưu ý khuyến khích sản xuất các hàng hóa này sao cho giá thành thật thấp, sử dụng các nguyên liệu tái chế độc hại để góp phần xử lý rác thải. Bán với giá cả khiến cho các thương gia hám lợi của chúng mua về bán cho dân nghèo tiêu thụ thật nhiều vào.
    Chủ trương mua nông sản giá cao đã kích thích đám nông dân nghèo phát cuồng, đổ xô đốn các loại cây trồng khác, phát triển ồ ạt. Sau đó khi thấy đã dư thừa nhu cầu sử dụng của ta, thì hạ giá thành thu mua rẻ mạt như sắn lát gần đây là chủ trương khôn ngoan của đám doanh nhân tìm thị trường nguyên liệu thô phục vụ cho sản xuất của ta, thật đáng khen ngợi!
    Góp phần tạo ra xã hội bạo lực của chúng. Các cơ sở sản xuất súng, roi điện hay dao kiếm mã tấu gì đó phải cải tiến mẫu mã, chất lượng giá cả rẻ, để băng nhóm nào cũng đủ khả năng tài chính mua về sử dụng. Nghe báo cáo là hiện nay “đồ chơi nóng” bán rất chạy ở thị trường Việt Nam!
    Đấy là một tín hiệu khá mừng của hình thức cho chúng mượn dao giết người của dân chúng nó với nhau. Cách làm này sẽ chẳng mấy chốc giúp cho dân chúng nó bị suy vong về mặt sức khỏe. Tâm trí các thế hệ bị lưu nhiễm hóa chất sẽ truyền lại cho các thế hệ mai sau, khiến dân tộc chúng bị trì độn! Đến lúc đó không thèm đánh cũng tự nhiên thành! hihihi
    Phải làm thật khôn ngoan vào, sao cho ĐCS Việt Nam bằng bất cứ giá nào cũng tồn tại bền lâu như Đảng ta. Chúng nó còn tồn tại thì đường lưỡi bò còn tồn tại, HS và TS chẳng mấy chốc cũng là của ta. Hơn nữa sự tồn tại của chúng như là trái độn, đảm bảo cho vùng biên giới ta yên ổn. Dân ta có cơ hội làm ăn, phát tán hàng lậu vào sâu trong nội địa của chúng, ngõ hầu làm suy kiệt nền sản xuất nội địa của chúng!
    Kinh tế của chúng càng suy kiệt, cơ hội cho ta lũng đoạn chúng càng cao. Vừa rồi các đồng chí đã vận động truyền thông chính thống của chúng thêm một ngôi sao vào lá cờ máu của ta, treo chình ình trong bản tin thời sự VTV có lượng khán giả lớn nhất.
    Thật thâm ý, thâm ý!

  4. 04.03.2012 lúc 10:28

    Một bài viết mang tính suy diễn chủ quan, đầy ác ý, chung quy là nhằm xuyên tạc một sự thật mà Đảng Cộng sản Việt Nam, trên tinh thần dám nhìn thẳng vào sự thật, nói đúng sự thật đã chỉ ra, đó là: có 4 nguyên nhân cơ bản dẫn đến việc Đảng quyết định tiến hành việc tự chỉnh đốn (bài viết đã ghi rõ 4 nguyên nhân này). Đại đa số nhân dân Việt Nam phấn chấn trước quyết định tự chỉnh đốn của Đảng lần này, một phần vì thấy 4 nguyên nhân này là hoàn toàn đúng!

  5. Hoàng Tuấn
    04.03.2012 lúc 12:45

    4 nguyên nhân đúng, nhưng quan trọng không phải là nói, mà là làm-xin lỗi nha. chỉ xuyên tạc lời của HCM là biết sao rồi, trung với nước hiếu với dân mới đúng nha

  6. anhnamsg
    05.03.2012 lúc 09:58

    Người dân yếu nước đã vì bảo vệ đất nước mà mà hy sinh, còn cấp cao ĐCSVN có vì sự phát triển của đất nước mà đứng lên…
    Quân đội nhân dân VN phải là vì nước quên thân vì dân phục vụ, Trung với nước hiếu với dân. Bà con dòng họ của bộ đội ta là ai, chính là nhân dân đó, những người dân bình thường trong xã hội. Nếu bội đội mà là con cháu của BCT thì các anh giờ đã là tướng lãnh hoặc làm ở cấp cao. Tôi nghĩ sau này Đảng CSVN sẽ cách chức hoặc cho về hưu những tướng lãnh không phải là COCC, để BCT đưa con cháu họ vào để điều khiển quân đội ta với mục đích biến nước VN thành thuộc địa của TQ, đàn áp với người dân yêu nước mà họ gọi là phản động, phản động vì yêu nước chống TQ. Độc ác nhất là BCT đưa quân đội để đàn áp chính bà con dòng họ của mình là người dân bình thường trong xã hội, thật là chua xót. Trong BCT thì đấu đá giành quyền lực hoặc tìm cách đưa con cháu BCT vào các cơ quan lãnh đạo cấp cao. Các con cháu này muốn ở vị trí tứ trụ thì phải đấu đá nhau, triệt hạ đối thủ, thậm chí sẽ có những cái chết mà lịch sử Đảng CSVN đã từng ghi nhận

  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 104 other followers

%d bloggers like this: