Lưu trữ
Cớ sao chĩa súng vào đồng bào mình?
Khoảng tháng 10/1989 báo Lao Động (Trud) – xuất bản ở Bulgaria đăng bài viết nhan đề “Người ta tặng nhau hàng “Rổ” huân chương”, bài báo cho biết: “…Xã hội ngày càng lộn xộn, đời sống ngày càng đi xuống, bức xúc ngày càng dâng cao, nhân dân ngày càng bất mãn… để củng cố & giữ chế độ ở Liên xô, người ta phải trông cậy vào hai lực lượng chính đó là Quân đội & công an, không như ở các nước dân chủ lực lượng vũ trang nói chung không thuộc về bất cứ Đảng phái nào, họ chỉ thuộc về một nơi duy nhất: Đó là Tổ Quốc! Còn ở các nước XHCN chúng ta thì ngược lại, Quân đội và Công an là của đảng… vì thế hàng loạt ưu đãi kèm theo huân, huy chương được tung ra ban phát cho nhau & chủ yếu là cho các sỹ quan chỉ huy các cấp, các đợt “phong tướng” diễn ra vô tội vạ vì thế số lượng tướng lĩnh nhiều đến nỗi đếm không xuể & đương nhiên kèm theo là vô số bổng lộc…”
Huyện Văn Giang đàn áp dân và bắt đi 19 nông dân, ngày 24.04.2012
LTCG (25.04.2012) - Sài Gòn – Ngày đàn áp hôm qua, 24.04.2012 tại huyện Văn Giang có đến 19 nông dân tại 3 xã Phụng Công, Xuân Quan và Phụ Cao bị đánh đập và bắt đi trong buổi sáng , trong vụ cưỡng chế nốt 72 hecta trong số hơn 500 hecta đất của nông dân tại Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Trong số 4 người tại Xuân Quang bị đánh đập và bắt đi có đến 3 phụ nữ. Một nông dân tại Xuân Quan cho biết mức giá đền bù chỉ từ 19 ngàn đến 54 ngàn một mết vuông, tuy nhiên chủ đầu tư dự án bán lại với giá trung bình là 6 triệu một mét vuông.
Người dân gọi việc cưỡng chế sáng này và trước kia là ăn cướp vì theo họ, chính quyền các cấp không làm theo luật pháp và không coi ai ra gì. Chính chủ đầu tư dự án ECOPARK với hơn 500 hecta từ ruộng của nông dân cũng từng phát biểu “chả cần coi ai ra gì”.
Mời quý vị lắng nghe cuộc phỏng vấn vào cuối ngày 24.04 giữa Thomas Việt với hai nông dân trong cuộc, một tại Phụng Công và người còn lại từ Xuân Quan.
Nguồn: VRNs
Đức đệ ngũ Tăng thống: Thông điệp Phật đản PL.2556
LTCG (25.04.2012)– Sài Gòn – Từ Thanh Minh Thiền Viện, quận Phú Nhuận, Sài Gòn, Đức đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ đã gởi Thông điệp Phật đản PL.2556 đến với các thành viên của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất tại VN cũng như hải ngoại.
VRNs xin kính mừng Đại lễ Phật đản bạch Chư Tôn đức Giáo phẩm, Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni, và toàn thể quý liệt vị Cư sĩ thiện tri thức, Nam Nữ Phật tử. VRNs xin phổ biến Thông điệp này đến quý độc giả.
—————–
THÔNG ĐIỆP PHẬT ĐẢN P.L. 2556
của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Kính bạch Chư Tôn đức Giáo phẩm, Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni,
Thưa toàn thể quý liệt vị Cư sĩ thiện tri thức, Nam Nữ Phật tử trong và ngoài nước,
Nhân danh Hội đồng Lưỡng Viện, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tôi hoan hỉ gửi lời chúc mừng đến toàn thể chư tôn đức và đồng bào Phật tử trong và ngoài nước nhân ngày Khánh đản của Đức Điều Ngự Như Lai.
Diễm phúc lớn của nhân sinh là được chào đón Ngày Phật Đản, vì kể từ ngày ấy, nhân loại biết được phương pháp diệt trừ vô minh, nguyên nhân của mọi khổ đau, để bước lên đường giác ngộ, giải thoát. Read more…
TIÊU CHUẨN KIỂU GÌ ĐÂY ?
“Hiện đại = hại điện”, tiếng Việt mình kể ra cũng ngộ nghĩnh, tài chơi chữ, nói lái của các cụ Nguyễn Khuyến, Trạng Quỳnh ngày xưa khiến cho chúng ta ngày nay còn phải bái phục… Càng sau này, tiếng Việt càng trở nên “tai quái” nhưng không phải là theo cái phong thái tinh nghịch trong sáng như các cụ ngày xưa mà thật sự là… tai quái !
Xin trưng dẫn: Nhà bảo sanh được định danh là… xưởng đẻ ! Bằng lái xe được gọi là… giấy phép lái xe, có lẽ cơ chế xin-cho làm phát sinh ra từ này chăng ? Lại nhiều lúc nhức cả đầu vì những kiểu chức danh kỳ cục, nửa nạc nửa mỡ: Phó trưởng phòng, phó hiệu trưởng, có cả phó tiến sĩ, phó giáo sư… loạn cả lên ! Gần đây lại có cả chuyện nguyên một căn nhà hai tấm của người ta hẳn hoi được định nghĩa thành ra một cái… chòi canh cá ! Rồi “ngài” Đinh bộ trưởng ( lưu ý: đừng nhầm là Đinh Bộ Lĩnh ) dấy lên một thứ loạn về phí: phí chống ùn tắc, rồi phí hạn chế giao thông, không chừng sẽ có ngày ra đời thứ… phí của giời !
Cái lối suy diễn ngược đời và náo loạn ấy đã là nguồn gốc của bao nhiêu phiền toái và tệ nạn. Cũng có lẽ vì thế mà người ta lập luận rằng các thai nhi có khả năng dị tật, có nguy cơ chậm phát triển, thậm chí cả các thai nhi ngoài ý muốn cũng chẳng phải là các thai nhi không thể thành… người, nên thích giết lúc nào là giết !
Độc đáo không kém, trên diễn đàn của Vnexpress.net gần đây, một đề tài được tranh luận hết sức sôi nổi, ấy là: “Một Thanh niên hiện đại luôn có bao cao su trong ví”.
Trước khi bàn vào vấn đề nóng bỏng này trên quan điểm Bảo Vệ Sự Sống, xin dài dòng văn tự một tí về cách sử dụng từ ngữ ở đây. Trước kia, chúng ta thường nghe nói: Anh ta là một thanh niên lịch lãm… Anh này có văn hóa, có đạo đức… Thế nhưng chưa bao giờ lại nghe bảo: anh này hiện đại, còn anh kia thì… chưa hiện đại. Chúng ta có thể nghe nói: dàn máy này hiện đại, chiếc xe kia hiện đại. Bây giờ tự dưng lại có kiểu nói: “Một thanh niên hiện đại…” Chả hiểu ra làm sao nữa ! Thôi cứ chấp nhận cái khái niệm “thanh niên hiện đại” này đi, rồi chúng ta sẽ dần dần đi vào nội dung chính của vấn đề cần làm sáng tỏ ở đây. Read more…
Tin nóng: Nhà cầm quyền Hưng Yên quyết sống mái với nhân dân Văn Giang – Cập nhật liên tục tại Văn Giang

Theo tin Nữ Vương Công Lý nhận được, nhà cầm quyền Tỉnh Hưng Yên, huyện Văn Giang đã quyết định huy động khoảng 1900 quân gồm công an và quân đội quyết sống mái với nhân dân Văn Giang nhằm cướp nốt số đất còn lại của họ cho dự án Ecopark.
Tình hình hết sức nóng bỏng và khẩn trương, theo nguồn tin nhận được, việc “cưỡng chế” nhằm cướp đất của dân sẽ diễn ra vào sáng mai.
Dự án Ecopark là dự án của Công ty Cổ phần đầu tư và phát triển đô thị Việt Hưng (Vihajico) được mệnh danh là khu đô thị sinh thái lớn nhất Miền Bắc với diện tích 500ha. Nhưng để thực hiện dự án này, nhà đầu tư và nhà cầm quyền đã toa rập cướp đất của nhân dân ở đây.
Giá cả một sào đất được đền bù cho nông dân ở đây là 48 triệu đồng/360m2, trong khi giá mặt bằng được rao bán ở đây là 60 triệu đồng /m2.
Những người dân Văn Giang ở ba xã Cửu Cao, Phụng Công và Xuân Quan đã kiên quyết phản đối việc cướp đất của họ. Nhiều cuộc va chạm đã xảy ra giữa nông dân và nhà cầm quyền tại đây. Thậm chí đã có những cuộc đi bộ của bà con lên Hà Nội khiếu nại và đã bị đàn áp tơi bời. Sau đó, nhà cầm quyền đã cướp đi của họ một số lớn ruộng đất. Phần nhỏ còn lại hiện đang nằm trong âm mưu chiếm đoạt nốt.
Hiện nay nhà cầm quyền đang tập trung mọi nhân tài vật lực quyết sống mái với bà con Văn Giang, Hưng Yên nhằm cướp nốt số ruộng đất này.
Theo các thông tin nhận được, lần ra quân cướp đoạt này, Tỉnh Hưng Yên quyết tâm làm mẻ lớn và bất chấp lẽ phải, tình người và luật pháp.
Sáng nay, UBND tỉnh Hưng Yên đã tổ chức họp báo. Tỉnh thông báo sẽ huy động mọi nguồn lực và sức mạnh trong đêm nay và rạng sáng mai để cưỡng chế bằng được khu vực ba xã Cửu Cao, Phụng Công và Xuân Quan thuộc huyện Văn Giang cho dự án Ecopark. Lực lượng gồm công an viên của tất cả các xã trong huyện – trừ 3 xã bị cưỡng chế. Bộ CA đưa toàn bộ Học viên của 2 trường Cảnh sát. Tất cả mặc cảnh phục để không nhầm lẫn trong cưỡng chế. Sẽ đào một con hào ngăn cách giữa khu dân cư và đất dự án. Muộn nhất là sẽ tiến hành vào sáng mai.
Sau cuộc họp báo, toàn bộ nhà báo bỏ về … không nhận lời mời cơm trưa của UBND tỉnh Hưng Yên.
Họp báo chiều nay
Sáng qua, 22/4 có 27 xe các loại được điều tới gần khu vực hiện trường. Vào lúc 12h15 đêm qua, có thêm hai xe xúc đi từ phía Bát Tràng xuống Văn Giang.
Theo các nguồn tin, đêm nay xe ủi sẽ vào sát khu vực cưỡng chế. Mờ sáng mai, việc cưỡng chế khởi sự và cao trào vào khoảng 08h00, với sự tham gia của cả công an và bộ đội.
Sáng nay, bà con nông dân đã bắt đầu dựng lều bạt trên khu vực cưỡng chế. Và cũng trong sáng nay công an đưa chó nghiệp vụ vào khu vực này, có lẽ là để kiểm tra xem có thuốc nổ không?
Buổi chiều đã có 8 xe máy xúc loại nhỏ, chưa có xe máy ủi tiến đến khu vực cưỡng chế, có khả năng đêm nay xe ủi mới về.
Nữ Vương Công Lý sẽ cập nhật tin tức về cuộc cưỡng chế cướp đất này. Read more…
Một đám tang khác mọi đám tang
Nhận được tin mẹ em Palus Lê Sơn mất tại Thanh Hóa, chúng tôi lên đường về quê em để tiễn biệt người mẹ đã dày công nuôi con một mình.
Paulus Lê Sơn, người con duy nhất của Bà Tần đang ở trong tù
Xe chúng tôi xuất phát từ Hà Nội khi mới 4h sáng, đến Trinh Hà thuộc xã Hoằng Trung, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa sau khoảng 4 tiếng đồng hồ. Đến nơi, cảnh tượng đập vào mắt chúng tôi là sự lạnh lẽo đến rợn người. Sự lạnh lẽo không ở nơi chiếc quan tài màu đỏ đang đặt chơ vơ giữa sân với hình cây Thánh Giá bằng vôi vẽ vội vàng, mà sự lạnh lẽo được thể hiện trong từng cử chỉ, cái nhìn và sinh hoạt của người dân nơi đây.
Mẹ Paulus Lê Sơn, bà Maria Đỗ Thị Tần sinh trưởng trong một gia đình công giáo, bà lấy chồng khi còn khá sớm và sinh được một người con trai là paulus Lê Sơn thì người chồng vội vã bỏ mẹ con bà để đi theo một người phụ nữ khác. Đau đớn, vất vả giữa trăm ngàn gian khó do cuộc sống nơi đây đã đành, bà con đau đớn hơn khi trở thành một người bị ruồng bỏ. Bà cắn răng chịu đựng để nuôi con hầu mong từng ngày con khôn lớn được học hành bằng bạn bằng người.
Rồi con bà đã được nuôi nấng học hành và biết nhận thức được điều trái, phải và điều hay lẽ thiệt ở đời nên dấn thân cho sự thật và công lý, cho những thân phận bị giết ngay từ khi mới hình thành. Nhưng, trong một xã hội ly loạn, thì chuyện đó khác nào tự gây họa cho mình. Nếu như anh cũng chỉ là người sống theo kiểu mũ ni che tai, chỉ cần biết kiếm tiền, nuôi mẹ và ăn chơi, thì chắc không đến nỗi nào. Nhưng anh đã làm khác những người khác chiếm số đông trong xã hội. Thế rồi anh bị bắt một cách rất bất ngờ và bí mật từ đó đến nay đã 9 tháng không xét xử, không án.
Những ngày tháng bà ốm đau, cô đơn một mình, mọi việc đều nhờ sự giúp đỡ của người em trai và người bố già đã gần trọn đời chịu sương nắng cực nhọc. Những người bạn của Sơn từ khắp nơi đã quan tâm, chia sẻ với bà những lúc ốm đau và vật vã với căn bệnh nan y. Họ đã đưa bà từ Thanh Hóa ra Hà Nội chữa trị, đến viếng thăm, quyên góp giúp đỡ từng đồng tiền thuốc. Những khi đó, tâm sự với tôi bà chỉ mong được gặp mặt con lần nữa trước khi từ giã cõi đời. Bà cho tôi biết rằng trong những ngày ốm đau nằm liệt giường, công an Tỉnh Thanh Hóa có cho người đến nói với bà hãy nhắn với con là nhận tội để được tha mà về với bà. Nhưng dù nỗi cô đơn xâm chiếm tâm hồn, nỗi lo lắng cho sinh mệnh con trai yêu quý bà vẫn khẳng khái rằng: Tôi tin con tôi không có tội, mà không có tội thì nó nhận tội là tội gì? Nên bà đã từ chối sự “quan tâm” theo cách đó. Read more…
Lê Sơn – tôi sẽ giữ mãi niềm vui với anh
LTCG (24.04.2012)– Hà Nội – Đêm nào cũng thức khuya sáng nào cũng 8h mới chào bình minh. Giật mình với cái tin nhắn của Cha rằng Mẹ của Lê Sơn đã qua đời. Dù biết sớm muộn điều này cũng đến nhưng vẫn cứ buồn, nước mắt chợt rớt rơi tự lúc nào.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên và cũng là cuối cùng
Trong chuyến viếng thăm cùng với Gia đình truyền thông Dòng Chúa Cứu Thế – Sài Gòn hồi cuối năm ngoái là lần đầu tiên tôi gặp bác. Lần gặp đầu tiên ấy tôi đâu nghĩ cũng là lần cuối cùng sau cái tin nhắn nhận được sáng ngày 21-4. Bước chân vào ngôi nhà ấy, nơi mà người bạn tôi được sinh ra, tôi cố gắng tìm một cái gì đó đáng giá nhưng không. Nỗi xót xa dâng lên trong tôi, tôi khóc mà không dám khóc trước mặt những người cùng đoàn đi thăm hôm ấy. Bác nằm trên giường xác xơ đến tiều tụy, nỗi đau thể xác cộng với nỗi nhớ da diết người con trai chốn tù lao không biết đến ngày nào mới được xét xử để nói lên tiếng nói của một con người yêu lẽ công bằng và sự thật trước tất cả mọi người… Có lẽ, lúc này bác cố giành giật sự sống với hi vọng sẽ được gặp người con trai duy nhất ấy lần cuối cùng trước khi về với Chúa.
Đã từng nhiều lần kìm nén cảm xúc để không phải khóc trước mặt ai đó nhưng trong những anh em đang ở B14 tôi vẫn nghẹn lời khi nhắc đến Paulus Lê Sơn, một người anh, một người bạn luôn làm tôi cười trước bất kỳ sóng gió nào. Có nhiều người viết về anh, tôi cũng muốn viết về anh nhưng tôi chưa viết, vì tôi sợ những điều tôi viết ra không đủ để nói lên tình cảm của tôi và anh bạn luôn tươi cười và ngập tràn tình yêu với đời với người này. Read more…
Một cái nhìn về Hội thánh địa phương sau biến cố 30-4-1975

1. Cơ hội hội để chấn chỉnh chính mình theo lời mời gọi của Phúc Âm.
Một thời gian dài sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975 là dịp khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về Hội Thánh tại Quê Hương Việt Nam yêu dấu của tôi. Kính trọng mà nói, Hội Thánh của tôi đã nhạy bén với dấu chỉ của thời đại. Nhờ ơn Chúa, Hội Thánh của tôi đã khiêm tốn để Chúa thanh luyện. Biến cố không phải là thánh. Nhưng nhờ Chúa, Hội Thánh đã rút ra được từ đó những cơ hội để chấn chỉnh chính mình theo lời mời gọi của Phúc Âm.
Từ thời sự, Hội Thánh đã đi tìm về Nguồn. Nguồn là Lời Chúa. Nhờ Lời Chúa để phân biệt đúng sai. Cái sai thì bỏ, cái đúng thì giữ lại và phát triển.
Ở đây, tôi xin được nói lên vắn tắt nhận xét của tôi về mấy nét đẹp đã làm sáng lên Tin Mừng trên con đường Hội Thánh trở về Nguồn. Tất nhiên không phải đều khắp, nhưng nơi nhiều nơi ít, nhất là tại địa phương tôi.
2. Nét đẹp thứ nhất là đề cao yêu thương.
Tôi rất nhớ cảnh yêu thương trong Hội Thánh địa phương của tôi sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975.
Mọi người đều gần gũi nhau. Người nọ nương tựa vào người kia để sống. Gánh nặng của người này được người kia chia sẻ. Nhìn bầu khí yêu thương đó, tôi nhớ lại lời thánh Phaolô quả quyết: “Mang gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn lề luật” (Gl 6,2).
Lúc đó, quan hệ giữa các thành phần trong Hội Thánh là quan hệ yêu thương phục vụ. Hầu như không có phân biệt trên dưới, giàu nghèo. Cảnh đó cho tôi nhận ra sức mạnh liên kết của bác ái như Lời Chúa dạy: “Trên hết mọi đức tính, anh em phải có lòng bác ái: đó là mối dây liên kết tuyệt hảo” (Cl 3,14). Read more…
Nhân Văn Giai Phẩm
New York Times: Lòng Can đảm của Điếu Cày và Natalya Radzina
Chuyện các vị Giám mục nước mình
LTCG (23.04.2012) – Ephata – Trong mấy ngày vừa qua, vì công việc tôi có dịp gặp một vị Giám Mục. Qua các câu chuyện ngài nói với tôi, tôi hiểu thêm về nỗi khổ tâm của người Mục Tử, có những trăn trở, những nỗi lo, những phiền muộn mà không mấy ai hiểu được, người Mục Tử cứ vậy ôm vào lòng, chỉ mình mình biết, chỉ mình mình xoay sở. Nghe nói, khi làm Giám Mục, các ngài mất nhiều thứ lắm.
Lại có lần qua một vị chức sắc trong Giáo Hội ở bên ngoài Giáo Hội Việt Nam nói với tôi một nhận xét, rằng ở Việt Nam, cứ phong vị nào lên làm Giám Mục thì y như rằng vị ấy chỉ một thời gian ngắn sau là mắc đủ thứ bệnh tật. Gẫm lại tôi thấy khá đúng, không dám chắc trăm phần trăm, nhưng đa số là như vậy. Hình như trong một xã hội quá phức tạp và nhiều thách đố, sức con người khó có thể đương cự nếu không có ơn Chúa.
Tôi lại nghe kể có một vị Giám Mục khả kính nọ, sau năm 1975, ngày nào ngài cũng “được” Công An tỉnh gọi lên làm việc, kiểu làm việc này kéo dài cả năm. Ngày ấy vô cùng khó khăn và nguy hiểm, ngài cứ đều đặn mỗi ngày ra văn phòng Công An tỉnh chịu sự “làm việc”. Người thường mà bị khủng bố kiểu đó thì khó có thể sống được, thế nhưng ngài vẫn sống, hiện nay ngài vẫn còn sống. Có người thắc mắc thì ngài tiết lộ: mỗi ngày khi đi “làm việc” về, ngài bình thản ngồi vào cây đàn dương cầm, rồi thả hồn vào những bài Thánh Ca, ơn Chúa xua đi cho ngài những buồn phiền dương thế.
Người ta kể, trên sân thượng Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội, hình thành một “con đường” trên lớp gạch lót mặt, con đường được tạo ra từ những bước chân của vị Tổng Giám Mục Hồng Y can trường đáng mến. Khi sang Roma ngài đã can đảm trình thỉnh nguyện thư xin phong Thánh cho 117 vị Tử Đạo tại Việt Nam, để rồi khi trở về Việt Nam, ngài gặp khó khăn trăm bề, bao nhiêu những áp lực từ nhiều phía tấn công ngài. Nhà cầm quyền ngày ấy gây ra biết bao nhiêu trở ngại cho ngài, nội bộ Giáo Hội cũng có một số kẻ chỉ trích ngài nặng nề. Bị cô lập tại Tòa Tổng Giám Mục, ngài lên sân thượng tâm sự với Chúa qua tràng chuỗi Mai Khôi, từ ngày ấy con đường trên sân thượng được ấn dấu. Read more…
Linh Mục Giuse Nguyễn Văn Bình gửi tường trình đến công an huyện Chương Mỹ.

BẢN TƯỜNG TRÌNH
Về việc khủng bố, có hành động giết người và hủy hoại, cướp bóc tài sản công dân ngày 14/4/2012 tại thôn Xuân Sen – xã Thủy Xuân Tiên – huyện Chương Mỹ
Kính gửi: Công an Huyện Chương Mỹ – Thành phố Hà Nội
Tôi là Nguyễn Văn Bình – Linh Mục Đoàn Địa Phận Hà Nội.
Tôi nhận được giấy Triệu tập (Lần 1) của Công an huyện Chương Mỹ để thẩm vấn về việc xảy ra sáng ngày 14/4/2012 tại thôn Xuân Sen – xã Thủy Xuân Tiên. Tôi rất mong tới để trực tiếp bày tỏ chi tiết diễn biến vụ việc xảy ra trong tư cách một người bị hại. Tuy nhiên, vì tình trạng sức khỏe không cho phép, thay sự hiện diện tại Phòng công an huyện Chương Mỹ hôm nay, tôi gửi tới đây bản tường trình này của tôi:
Thưa Quý vị,
Tôi có mua một căn nhà cấp 4 trên một khu đất tại thôn Xuân Sen – Xã Thủy Xuân Tiên, huyện Chương Mỹ, Hà Nội. Tôi đã cho sửa sang lại ngôi nhà vì đã quá hư hỏng và dột nát. Quá trình mua bán, sửa chữa đã xong mà không có bất cứ một sự can thiệp nào của cơ quan chính quyền về vấn đề mua bán và sửa chữa. Việc mua bán và sửa chữa, theo đúng quy định của pháp luật và thực tế tại địa phương.
Từ ngày 4/3/2012, ngôi nhà đã sửa sang xong và tôi có cho các trẻ cô nhi và những người giám hộ các cháu tạm ở.
Hồi 4h00 sáng ngày 14/4/2012, có khoảng trên 30 người thanh niên bất ngờ ập tới ngôi nhà trên. Họ đã:
- Đập phá cổng và tường rào.
- Chặt các cây trong khu đất.
- Khống chế những người trong nhà.
- Đập điện thoại và máy chụp hình của những người trong nhà.
- Đánh đập trẻ; đánh chảy máu và làm ngất xỉu một người giám hộ trẻ cô nhi.
- Đập phá nhà cửa của chúng tôi.
Sau đó họ bỏ đi. Chúng tôi không biết những người này là ai, và vì sao họ đã làm như thế. Read more…
Thánh lễ an táng Mẹ của blogger Paulus Lê Sơn

LTCG (23.04.2012)– Thanh Hóa – Thánh lễ an táng của bà Maria Đỗ Thị Tần, mẹ của Blogger Paulus Lê Sơn hiện đang bị tạm giam tại trại tạm giam Bộ công an B14, đã diễn ra lúc 5g30 sáng nay. Sở dĩ phải thay đổi giờ lễ (thông báo ban đầu là 8g00) vì cha xứ Trinh Hà Micae Trịnh Ngọc Tứ đi vắng xa nên gia đình xin cha khách ở giáo xứ bên cạnh. Cha Phaolô Lê Quang Dương chủ sự đã thay đổi giờ lễ an táng.
Đến tham dự thánh lễ an táng bà Maria ngoài thân nhân, bà con, giáo dân giáo xứ Trinh Hà còn có những người bạn của Paulus Lê Sơn đến từ Nghệ An, Hà Nội,… như anh J.B. Nguyễn Hữu Vinh, blogger Người Buôn Gió,… Đặc biệt có các anh em Nhóm Doanh nhân và Trí thức Thái Hà, nhóm sinh viên Công giáo Thái Hà,… Người con yêu dấu duy nhất của bà Maria là Lê Sơn, dù chưa hề bị kết án tù, nhưng vẫn không thể có mặt trong tang lễ của Mẹ mình. Bà Maria Đỗ Thị Tần đã bệnh nặng từ vài tháng nay, nhưng cho dù gia đình và luật sư Trần Thu Nam đã làm đơn xin cho Sơn về thăm Mẹ đang hấp hối trên giường bệnh dù chỉ một lần vẫn không nhận được bất kỳ hồi âm nào từ bộ công an, nơi đang tạm giam Lê Sơn.
Nghi thức hạ huyệt tại nghĩa trang ở quê nhà lúc 9g00 sáng. Mọi người tham dự đã thay mặt người bạn trẻ Lê Sơn tiễn đưa bà Maria về với lòng đất mẹ chờ ngày sum họp với các thánh trên thiên đàng. Bà Maria Đỗ Thị Tần sinh năm 1962, tính đến hôm nay đã làm con Chúa trên dương thế gần tròn 50 năm. Read more…
Bà Maria Đỗ Thì Tần tin Paulus Lê Sơn đi đúng đường
LTCG (23.04.2012)– Sài Gòn – Vào lúc 5:00 AM, ngày 21.04.2012, bà Maria Đỗ Thị Tần, mẹ của anh Paulus Lê Sơn, đã qua đời. Còn anh Paulus Lê Sơn bị bắt cóc, vào trưa ngày 03.08.2011, đến nay, vẫn chưa được thả tự do với những lý do vu vơ do công an cộng sản bịa đặt và vu khống anh.
Cha Mathêu Phụng chia sẻ: “Tuy rằng, ở nhà, bà rất thương nhớ con trai, nhưng luôn luôn chủ trương rằng, con mình là người vô tội, và không bao giờ, bà chấp nhận cho anh Sơn, đồng ý bất kỳ một lý do nào đó, ví dụ như, để được về với bà, mà nhận mình là người có tội. Bà và chính bản thân anh Sơn cũng không chấp nhận những cái đấy bao giờ, mặc dù, biết bà ốm yếu, cuộc sống không còn được bao lâu nữa. Nhưng giữa hai mẹ con, trong những hoàn cảnh khác nhau, nhưng xem ra tinh thần lại chung nhau về một hướng”.
Xin mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn của PV chúng tôi với Cha Mathêu Vũ Khởi Phụng, Bề Trên DCCT Hà Nội.
Phóng viên (PV): Thưa Cha, cha có thể kể lại một vài chi tiết về gia đình anh Paulus Sơn cho độc giả được rõ?
Cha Vũ Khởi Phụng (c.VKP): Tôi chỉ quen bản thân anh Sơn hơn là quen với gia đình anh, bởi vì tôi thường gặp anh Sơn ở Hà Nội. Anh Sơn là một người rất nhiệt tình, hăng say trong những điều, mà anh Sơn tin là những điều tốt. Gia đình anh Sơn rất nghèo, đáng lẽ, anh có thể làm một điều gì đó, để có một cuộc sống vật chất khá hơn nhưng anh Sơn lại chọn một con đường khác, mà anh cho là tốt, là lý tưởng. Cho nên, đứng về mặt vật chất thì anh bị thua thiệt nhiều. Và, gia đình một mẹ một con như vậy thì rất là neo đơn. Anh Sơn sống một mình ở Hà Nội, còn bà mẹ cũng sống một mình ở tận Thanh Hóa, trong một làng quê. Trong suốt thời gian anh Sơn bị bắt, bà ở nhà bị bệnh nặng, phần lớn bà được các bạn bè của anh Sơn xúm lại đưa bà đi bệnh viện, rồi săn sóc sức khỏe cho bà. Nhưng bởi vì, bệnh của bà càng ngày càng trầm trọng, trong người của bà cũng không được khỏe, nên đi bệnh viện, cũng cố gắng kéo dài ra được một thời gian thôi, cũng không thể cứu được. Mặt khác, chính bà và những người giúp đỡ bà cũng cố ý, cũng cố gắng để mong chờ xem, anh Sơn có được về nhà không. Và, cũng coi như bạn bè của anh Sơn và chính bản thân bà cũng đã làm hết sức mình, nhưng đến lúc cũng phải ra khỏi thế gian. Read more…
Thật nhẫn tâm
LTCG (23.04.2012) - sau một thời gian vật lộn với sự đớn đau về thể xác do bệnh tật và cùng với nỗi nhớ da diết người con trai duy nhất là paulus Lê Sơn, cuối cùng chúa đã gọi bà Maria Nguyễn Thị Tần về với chúa mà không được gặp mặt con trai, ai đã nhẫn tâm chia cắt mẹ con anh?, chính là cái chế độ độc tài CSVN, chúng đã tự hào là“dân chủ gấp vạn lần tư bản”.
NGƯỜI TÍN HỮU CHÚA KITÔ DẤN THÂN TRONG CHÍNH TRỊ (2)

B – GIÁO HỘI VÀ CHÍNH TRỊ.
7 – Giáo Hội chuyên cần dấn thân vào chính trị như thế nào?
Giáo Hội, tự bản tính phận vụ tôn giáo của mình, không dấn thân, không đồng hoá mình, không hoà lẫn mình với chính trị, không có liên hệ với một hệ thống hay một đảng phái chính trị nào. Giáo Hội tôn trọng và phát huy đặc tính trần thế lành mạnh và chính đáng của tổ chức Quốc Gia.
Giáo Hội không phải là môt động tác viên chính trị, không phải là một chính đảng, không làm chính trị.
Giáo Hội không có bổn phận nói cho người công giáo biết bỏ phiếu hay không bỏ phiếu cho ai, bởi lẽ mục đích của Giáo Hội là giúp người công giáo đào tạo lương tâm của chính mình theo chân lý của Thiên Chúa.
– Giáo Hội không đưa ra các quyết định thiết thực phải hành xử theo, các chương trình phải thực hiện, các vận động chính trị cần phải phổ biến, các nhân vật cần phải bỏ phiếu cho. Tất cả những gì vừa kể là những thực tại
* “ là những điều thuộc về kỷ thuật, mà đối với những vấn đề đó Quyến Huấn Dạy của Giáo Hội không có những phương tiện thích hợp tương ứng, cũng như không có một sứ mạng nào ” ( ĐTC Pio XI, Quadragesimo anno).
* “ Giáo Hội kính trọng sự tự lập chinh đáng của trật tự dân chủ và không có danh nghĩa gì để nói lên giải pháp theo luật pháp hay hiến pháp nào ” ( ĐTC Gioan Phaolồ II, Centesimus annus, 47).
- Giáo hội và cộng đồng chính trị, mặc dầu được thể hiện bằng những cấu trúc thấy được, nhưng là những thực thể khác nhau tự bản tính, do diện mạo cũng như do mục đích nhằm đạt được.
– Mặc dầu mục đích của Giáo Hội và của tổ chức Quốc Gia nằm trên thứ bậc khác nhau và cả hai là là những tổ chức hoàn hảo, bỏi lẽ cả hai đều có các phương tiện riêng của mình và độc lập đối với nhau trong lãnh vực hoạt động. Nhưng cả hai đều tác động nhằm lợi ích cho một chủ thể chung: đó là con người. Read more…
Sự thật phải biết
Thời gian và lịch sử đã chứng minh: Đảng cộng sản muốn đưa con người lên thiên đường, nhưng lại đẩy họ xuống địa ngục lúc nào không biết. Do không đủ nghị lực để tự vượt qua được chính mình, trước tham vọng về quyền lực, tiền tài và danh vọng, không đủ khả năng lãnh đạo đất nước bằng chế độ độc tài…
Khối 8406: Tuyên bố về quyền tư hữu ruộng đất tại Việt Nam nhân vụ án Đoàn Văn Vươn
![]() |
Khối 8406 Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006 Web: http://8406vn.com Email: vanphong8406@gmail.com |
Tuyên bố về quyền tư hữu ruộng đất tại Việt Nam
nhân vụ án Đoàn Văn Vươn
20-04-2012
Kính gửi:
- Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.
- Quý nông dân Việt Nam đang từng ngày nuôi sống Quê hương.
Xét rằng: Kể từ khi bắt đầu hoạt động tại Việt Nam năm 1930, đảng Cộng sản Việt Nam luôn tuyên bố nông dân là hậu thuẫn chủ yếu nhất của mình, lực lượng quan trọng nhất của đất nước, luôn hứa hẹn “phân phối đất đai công bằng” và “người cày có ruộng” để lôi kéo giới nông dân -từng chiếm 80-90% dân số- đi theo đảng làm “cách mạng”.
Xét rằng: Trên thực tế, suốt cuộc Cải cách Ruộng đất (1953-1956), hàng vạn nông dân làm ăn tài giỏi đã bị đày đọa, bị lãnh án tử hình vì bị gán cho tội “địa chủ”. Sau biến cố “long trời lở đất” đầy máu và nước mắt này, ruộng được chia cho các bần cố nông đã mau chóng bị tước lấy, đưa vào hợp tác xã nông nghiệp. Nhưng chủ trương này chỉ mang lại đói khổ không những cho nông dân mà còn cho cả nước Việt Nam Dân chủ.
Xét rằng: Sau cuộc thống nhất hai miền năm 1975, chính sách nông nghiệp sai lầm và bất nhân, coi khinh quyền tư hữu đất đai ấy được tiếp tục trên toàn cõi Việt Nam, kèm theo các chính sách “cải tạo xã hội chủ nghĩa” “cải tạo công thương nghiệp”, coi khinh quyền tư hữu tư liệu sản xuất, đã đẩy cả nước tiến dần đến bờ vực thẳm phá sản kiệt quệ, khiến cho năm 1988, đảng Cộng sản phải thôi siết chặt kinh tế, đề ra Nghị quyết 10 về khoán các sản phẩm nông nghiệp cho nông dân. Đất nước có gạo ăn và còn dư để xuất khẩu. Thế nhưng nông dân vẫn lâm cảnh đói nghèo, vì không được làm chủ chính mảnh đất mình đang đổ tiền của, mồ hôi và công sức.
Xét rằng: Việc tước đoạt quyền tư hữu ruộng đất (vốn là một quyền tự bản tính con người, được nhân loại văn minh công nhận qua Tuyên ngôn quốc tế Nhân quyền điều 17) đã bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam pháp chế hóa bằng điều 17-18 của Hiến pháp 1992 và điều 1 của Luật đất đai 1993 qua công thức “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý”. Ghê gớm hơn nữa, bằng điều 1 của Luật đất đai 2003 qua công thức “Nhà nước đại diện chủ sở hữu toàn dân về đất đai”. Hậu quả là người dân chỉ còn quyền sử dụng, riêng nông dân chỉ còn được giao ruộng trồng lúa trong 20 năm hay giao đất trồng cây lưu niên trong 50 năm. Thế nhưng hạn thời này có khi bị nhà cầm quyền địa phương tùy tiện rút ngắn. Đây là phương cách quan trọng nhất để đảng CS duy trì quyền lực thống trị lâu dài và là nguồn gốc chủ yếu nhất của mọi bất công trong xã hội Việt Nam hiện nay. Read more…
Đâu là tình người?
Những ngày vừa qua, liên tiếp xảy ra những vụ nhà cầm quyền đánh đập và hành hung dã man những nhà tu hành, những người nghèo khó và ngay cả những em bé mồ côi, khiến người ta phải suy nghĩ về tình đồng loại.
Vượt xa hơn tình đồng loại
Đã có những thú vật đã từng là những kẻ tử thù của nhau bày tỏ tình thương cho nhau. Các câu chuyện dưới đây giúp chúng ta hiểu hơn về bản năng sinh tồn và lòng tương trợ đầy tính nhân văn của thú vật, kể cả những thú vật có tính hung dữ nhất.
Để kiểm chứng về tình cảm giữa các loài vật, một sở thú tại Bangkok, Thái Lan, đã đặt những chú heo con vào sống cùng với con hổ cái có tên là Saimai. Hổ cái Saimai đã không gặp khó khăn gì trong việc nuôi dưỡng những chú heo này. Không những thế, hổ mẹ chăm sóc và thương yêu đàn con không khác gì một cô nàng heo nái thực thụ.
BoonLau là một con khỉ đuôi dài, sống trong một ngôi chùa và được chăm sóc bởi các nhà sư ở Thái Lan. Trước đó, BoonLau bị những con chó tấn công nên bị mất một cánh tay, bị liệt và đang được nuôi trong trong một chiếc lồng. Các nhà sư nghĩ rằng con khỉ cần có một bạn, vì vậy họ đặt một con thỏ vào trong lồng cùng với con khỉ. Toby, tên con thỏ và BoonLau sau đó đã trở thành bạn tốt của nhau.
Con voi con tên Themba đã bị mồ côi sau khi mẹ của nó ngã xuống từ một vách đá. Nó được giám sát chặt chẽ và những người canh giữ hy vọng rằng nó sẽ được nuôi dưỡng bởi một người mẹ khác. Tuy nhiên, sau một tuần, nó vẫn chỉ có một mình. Những người canh giữ đã đưa nó đến Trung tâm Phục hồi chức năng Động vật hoang dã Shamwari, nơi nó được làm quen với một con cừu tên là Albert. Khi nhìn thấy Themba, Albert sợ hãi giấu mình trong hang suốt 12 giờ nhưng sự kiên trì của Themba cuối cùng đã chiến thắng và Albert xuất hiện. Chúng nhanh chóng trở thành bạn bè và không xa nhau từ đó.
Con mèo rừng với tên gọi Shakira được sinh ra bởi một con mèo mẹ không có đủ sữa. Người chủ đã mang con mèo con đi khi mới 14 ngày tuổi. Nó được cho bú bình cho đến khi đủ khỏe để được làm quen với gia đình mới. Một con chó Nam Phi vừa mới sinh một lứa con, cùng lúc Shakira được đưa đến cho chó mẹ. Chó mẹ đã chấp nhận chú mèo con như là một trong những đứa con của mình. Shakira đã chơi, ăn và ngủ với những chú chó con như là một thành viên trong gia đình.
Có một con tinh tinh tên là Anjana thích chơi với báo. Nó đã khiến những người chăm sóc tại một khu bảo tồn động vật ở Nam Phi không khỏi ngạc nhiên. Nó cho chú báo bú bình và thậm chí nằm cạnh khi đi ngủ. Những người chăm sóc tại khu bảo tồn cho biết Anjana đã giúp đỡ họ rất nhiều trong việc nuôi chú báo. Nó yêu thương chú báo còn hơn cả mẹ đẻ của chú.
Bản chất dã thú của con người
Những thú vật kể trên tuy là loài dã thú, nhưng đã không đối xử dã man với những chủng loại khác. Trong lúc đó những kẻ tự xưng là đồng bào, là “đầy tớ của nhân dân” lại có những hành động dã man với chính đồng bào của mình! Tệ hơn thế nữa chính họ đã đập phá nơi nương thân của các trẻ mồ côi, mà theo lương tri của con người, lẽ ra họ phải có lòng thương và bao bọc các cháu. Cướp của người nghèo, ức hiếp và hành hung các nhà tu hành, đập phá nơi nương náu của các trẻ mồ côi… mà cứ cho mình là siêu việt, là anh hùng, là những người tạo ra “độc lập-tự do-hạnh phúc” ư?
Từ khi người cộng sản xuất hiện ở nước ta, họ đã ra tay biết bao nhiêu cuộc tàn sát đẫm máu dân lành: Từ các vụ đấu tố man rợ của cuộc cải cách ruộng đất tại Miền Bắc vào thập niên 1950 đến cuộc tàn sát đẩm máu Tết Mậu Thân. Từ cuộc cải tạo tư sản sau năm 1975 đến hình thức giết chóc và đày đọa chính đồng bào của mình qua hệ thống nhà tù gọi là trại cải tạo. Từ những vụ cướp đất của dân lành dưới chiêu bài “quy hoạch”, đến những vụ “ăn bẩn” đất đai và tài sản của các tôn giáo, thậm chí đập phá và chiếm đoạt nơi cư ngụ của các trẻ mồ côi vốn đã bất hạnh…Điều đó chứng minh thú tính của những con người được chế độ cộng sản “ưu việt” nhào nặn ra. Đó là kết quả của chủ trương “trăm năm trồng người” của Hồ Chí Minh, một chủ trương đã sản sinh ra những con người còn tệ hơn thú vật! Read more…

LTCG (25.04.2012)







![clip_image002[3]](http://luongtamconggiao.files.wordpress.com/2012/04/clip_image0023.jpg?w=595)




