Lưu trữ
Mục tử đích thực
LTCG (25.04.2012) - Sài Gòn - Chúa Nhật IV Phục Sinh, năm B
Có lẽ chúng ta quá quen với câu: “Chúa là Mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì” [Tv 22 (23):1]. Câu này diễn tả sự an tâm thanh thản, thế nhưng chúng ta có thực sự thấy an tâm?
Dù chúng ta chỉ là những con chiên lạc, chiên ghẻ, chiên quậy phá, chiên bướng bỉnh,… (x. Lc 15:4-7), nhưng Thiên Chúa quá đỗi yêu thương chúng ta và muốn chúng ta đồng hưởng vĩnh phúc với Ngài: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Ngài thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3:16). Ngài sai Con Một đến thế gian không để luận phạt mà để giải thoát chúng ta: “Thiên Chúa sai Con của Ngài đến thế gian không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian nhờ Con của Ngài mà được cứu độ” (Ga 3:17). Ngài “không lên án” cũng đủ hạnh phúc đối với chúng ta rồi, thế mà Ngài còn muốn chúng ta “được cứu độ”. Hạnh phúc của chúng ta được nhân đôi. Đó là điều tích cực nơi Thiên Chúa.
Sách Công vụ Tông đồ kể: Bấy giờ, ông Phêrô được đầy Thánh Thần, liền nói với họ: “Thưa quý vị thủ lãnh trong dân và quý vị kỳ mục, hôm nay chúng tôi bị thẩm vấn về việc lành chúng tôi đã làm cho một người tàn tật, về cách thức người ấy đã được cứu chữa. Vậy xin tất cả quý vị và toàn dân Ít-ra-en biết cho rằng: nhân danh chính Đức Giêsu Kitô, người Nadarét, Đấng mà quý vị đã đóng đinh vào thập giá, và Thiên Chúa đã làm cho trỗi dậy từ cõi chết, chính nhờ Đấng ấy mà người này được lành mạnh ra đứng trước mặt quý vị” (Cv 4:8-10). Các tông đồ đã nhân danh Đức Kitô chữa lành bệnh tật cho người khác, điển hình là một người tàn tật được chữa lành và đang đứng trước mặt mọi người Read more…
VIẾT CHO EM: 44. Còn gì đâu nữa

Em.
Em đến khóc trong văn phòng của tôi. Hỏi tại sao, Em không trả lời. Tôi rút lui để Em khóc một mình. Tôi biết Em đang trải qua một cơn khủng hoảng ghê gớm. Chờ cho Em thôi khóc, tôi mới trở lại để lắng nghe. Nước mắt của Em đã cạn, nhưng nỗi đau của Em vẫn còn. Em nói chuyện với tôi trong tiếng nấc nghẹn ngào.
1.
Em đứng thơ thẩn bên quốc lộ, đón xe đi Sài Gòn. Chờ mãi chẳng thấy bóng dáng chiếc xe Hino đâu. Bỗng chiếc xe con ghé sát bên lề đường.
- Thủy em đi đâu vậy?
- Em đi Sài Gòn.
- Cho em quá giang nè.
Huy, phó Giám đốc nhà máy xi măng, bạn thân của cha xứ láng giềng. Chúa nhật nào cũng đi lễ. Chúa nhật nào cũng được thưởng thức giọng solo ngọt ngào của Em rót xuống từ vòm nhà thờ cao vút. Huy và Em quen thân nhau, quý mến nhau. Huy là người tài đức, năng nổ, hoạt bát. Em là con chiên ngoan hiền của giáo xứ, không đẹp lắm, nhưng rất dễ thương. Huy là một người chồng mẫu mực, không quan thói trăng hoa. Em là cô gái đoan trang, con của ông chủ tịch Hội đồng giáo xứ có uy tín.
Hai người ngồi ở băng sau. Dù tin tưởng nhau, nhưng vẫn có một khoảng cách vật lý đáng kể giữa hai người. Một khoảng cách cố tình có đắn đo, có tính toán không thể tồn tại trên một cuộc hành trình dài gần tám tiếng đồng hồ. Cứ mỗi lần xe dằn xe lắc, thì khoảng cách lại rút ngắn lại. Và khi màn đên buông xuống, thì khoảng cách ấy không còn nữa…
2.
Lần đầu tiên trong đời, Em ngồi kề sát ngưòi đàn ông, trong bóng đêm chập chờn, trên một chặng đường dài thăm thẳm. Em sợ. Em lo. Nhưng Em tò mò. Khứu giác tò mò. Xúc giác tò mò. Hôm ấy lại là ngày mà quy luật thiên nhiên chi Em nhiều rạo rực nhất, khiến Em kém tự chủ nhất. Chính khứu giác của Huy và sự từng trải của người đàn ông đã giúp Huy phát giác được điều đó. Cả hai lương tâm đều muốn tạo lại khoảng cách vật lý. Nhưng khoảng cách ấy lại chế diễu sự kính trọng lẫn nhau. Lòng kính trọng nhau đã dựng lên bức tường xóa mờ tiếng nói của lương tâm. Read more…
THẤY CHÚA
Đức Kitô đã nhiều lần nói đến các mối phúc và một trong số đó là phúc Thấy Chúa “ Phúc cho kẻ có lòng trong sạch vì họ sẽ thấy được Đức Chúa Trời” Mt 5, 8 ) Lần khác sau khi rao giảng Nước Trời, Ngài trưng dẫn sách Thánh (Is 6, 9 – 10) rồi nói “Phúc cho mắt các ngươi vì thấy được, cho tai các ngươi vì nghe được. Quả thật Ta nói cùng các ngươi, có nhiều tiên tri và người công chính đã ước ao thấy điều các ngươi thấy, ước ao nghe điều các ngươi nghe mà chẳng được nghe. “ (Mt 13, 16 – 17)
Thông thường chúng ta vẫn hiểu, tiên tri và người công chính được nói tới ở đây thuộc Cựu ước, tức những người Do Thái đã sinh sống trước khi Đức Giêsu Kitô ra đời. Hiểu như vậy không sai nhưng vẫn còn quá ư hạn hẹp bởi lẽ cái việc ước ao Thấy , Nghe chân lý là của hết thảy những con người công chính bất kẻ họ thuộc thời đại hoặc truyền thống tâm linh nào. Đức Khổng Tử có lần đã chân thành thốt lên “Buổi sáng được nghe Đạo, buổi chiều có chết cũng thỏa”. ( Triêu văn Đạo, tịch tử khả hỹ – Luận ngữ ) . Chắc chắn Đạo phải là một cái chi đó lớn lao, đồng thời cũng vô cùng khó gặp bởi vậy nên các bậc Thánh nhân mới ước ao Thấy, ước ao Nghe và nghe được, thấy được thì rất mừng rất vui. Đạo sở dĩ nói rằng lớn bởi vì nó bao trùm vạn vật, không có chi ở ngòai nó. , nhưng ngược lại cũng vô cùng nhỏ đến nỗi chẳng có chi có thể ở trong nó. Đạo lớn khó nghe, khó gặp ấy, diệu kỳ thay lại chẳng ở đâu xa mà có ngay ở nơi mỗi người “ Nếu theo Đạo để cho xa cái bản tính người thì đó không phải là Đạo” (Đạo bất viễn nhân, nhân chi vi Đạo nhi viễn nhân, bất khả dĩ vi Đạo – Sách Trung Dung ) . Với Đạo Chúa thì thiết thực hơn và vì thế cũng mang tính tâm linh hơn “Đạo ở gần ngươi, ở trong miệng ngươi và ở trong lòng ngươi tức là đạo đức tin mà chúng tôi rao giảng đây.” (Rm 10, 8) Read more…
VIẾT CHO EM: 43. Huệ chuột
Em.
Em đến tìm tôi vào lúc trời nhá nhem tối. Tôi không nhận ra Em. Em không, nhìn ra tôi. Hai thầy trò đứng ớ ra một lúc, rồi cùng à một tiếng.
- Cha mập hơn xưa.
- Còn con thì phờ phạc quá. Tại sao vậy?
- Con bị phá sản hoàn toàn. Mất cả vợ lẫn con.
- Vợ con đi lấy chồng khác?
- Không. Nó vẫn ở vậy.
- Còn con thì lấy vợ khác?
- Cũng không luôn. Hai đứa ly nhân. Nhà ai nấy ở.
- Lỗi tại ai?
- Biết sao mà nói.
- Tạm dẹp. Ăn cơm rồi tính.
Vị đắng của cà phê và vị cay của khói thuốc đưa ta về quá khứ.
1.
Hồi đó em đeo đuổi con Huệ Chuột. Hai đứa chẳng có một nét tương đồng nào. Em thì học giỏi, nhưng lười như hủi. Mặt mũi lem luốc. Quần áo thùng thình. Học lớp mười mà chuyên môn đi thẩy dép với lớp sáu. Tánh tình dễ dãi chẳng bon chen, chẳng ganh đua với ai. Ai ghẹo thì cũng cười hề đáp lễ. Thầy cô không phiền trách Em vì tuy lười, nhưng môn học nào cũng đạt tám phết. Thầy giám thị khoái Em nhất, vì Em không bao giờ gây gỗ, phá kỷ luật. Cứ lè phè một cách vô tội vạ vậy thôi. Read more…
VIẾT CHO EM: 42. Ghen
Em.
Tết năm ấy, tôi đến thăm gia đình Em. Nhưng vừa tới cổng tôi vội vàng trở ra, rồi rảo bước như chạy trốn. Em đang chửi. Em chửi một người bạn gái láng giềng. Những danh từ, động từ và hình dung từ Em sử dụng chỉ phù hợp cho loài chó và loài ngựa động cỡn. Tôi hỏi ông trưởng khu:
- Chuyện gì vậy?
- Con Uyên nó ghen.
- Tụi nó mới lấy nhau đây mà.
- Mới hăm mươi ngoài mà chồng nó đã có vợ bé.
- Con Uyên đâu có tệ: trình độ tú tài, mặt mũi sáng láng.
- Chồng nó đi buôn chuyến với con kia mới sinh ra vậy.
Em ghen. Em chửi thô tục. Tại sao? Tôi phải nghiên cứu.
1. Trước hết tôi phỏng vấn một cô giáo:
- Tại sao con Uyên có trình độ tú tài mà ăn nói thô tục quá như vậy?
- Ghen mà cha!
- Ừ thì ghen. Nhưng mà có tú tài thì phải ghen theo kiểu tú tài chứ.
- Khi đàn ông giận tối đa, thì lên gối, xuống cùi chỏ. Đàn bà không biết sử dụng cùi chỏ, đầu gối thì phải lấy cái miệng làm vũ khí. Giận vừa chửi, thì chửi vừa vừa. Giận tối đa, thì chửi tục tối đa. Đối với đàn bà thì khi ghen là cơn giận lên cao tột đỉnh. Chửi thô tục cỡ nào cũng chưa vừa.
- Lý luận hay, đáng thưởng một cục kẹo. Nhưng đàn ông ấy và đàn bà ấy đều thuộc loại tầm thường. Read more…
VIẾT CHO EM: 41. Bỏ đạo
Em.
Em bỏ đạo từ lâu lắm rồi, lâu tới mức độ lương tâm không còn cắn rứt nữa. Người ta hỏi tại sao, thì Em chỉ cười trừ. Tôi day dí hỏi Em, thì Em xổ một hơi, không kịp nuốt nước miếng…
1.
Em giận cha sở. Em đi lễ Chúa nhật. Em đánh đờn cho ca đoàn. Em đang mải mê thả mười ngón tay tho thả rong ruổi trên hàng phím… “câm”… Bỗng thấy mọi người trố mắt nhìn mình. Thì ra…cha sở đang cảnh cáo đích danh Em trên tòa giảng. Em giận tái mặt. Em giận run cả người.
Sau thánh lễ, Em giáp mặt cha sở, đòi cha sở phải trả lại danh dự cho Em. Cả hai cha con đều nóng như lửa. Cha đập bàn bình bình. Con giận gót xabô cộp cộp. Cha có tự ái của người lãnh đạo. Con có tự ái của cô giáo cấp ba. Cả hai cha con đều tháo xiềng cho tự ái leo thang, leo tới đọt dừa, rồi không thèm xuống nữa.
- Nếu cô cứ cứng đầu như thế, tôi sẽ ra vạ tuyệt thông cho cô.
- Nếu cha không trả lại danh dự cho con, con sẽ bỏ đạo luôn. Read more…
Chúa Có Máu Ghen
Người ta nói đàn bà con gái, nhất là các bà các cô có chồng hay ghen tương lắm. Có khi ghen mãnh liệt, lồng lộn lên ! Có câu thơ vui “không ghen sao gọi đàn bà, có còn sợ vợ mới là đàn ông’! Vậy giới đàn ông có ghen tương không? (lưu ý ghen tương khác ghen ghét)
Chúa Giêsu có ghen tương không? Có. Chúa Giêsu có máu ghen cực kỳ. Giống Chúa Cha mà. Kinh thánh Cựu ước cho biết Thiên Chúa hay ghen tương với các thần minh khác. Ngài không châp nhận cho con người bỏ Ngài mà đi thờ lạy những tượng thần, thụ tạo khác. Ngài đã dạy điều răn quan trọng nhất là : “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi hết lòng hết dạ hết sức anh em”(Đnl 6, 4 -7). Bây giờ đến lượt Chúa Giêsu đến trần gian tiếp tục rao giảng và nhắc lại cho dân chúng biết giới răn thờ phượng một Thiên Chúa duy nhất. Ngài giảng dạy một cách chi tiết, rõ ràng hơn khi đưa ra những đòi hỏi, tiêu chuẩn, điều kiện dứt khoát để thờ phượng và yêu mến Thiên Chúa như sau :”ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em và cả mạng sống mình nữa thì không thể làm môn đệ tôi được. Ai không vác thập giá….” (x. Mt 16, 21-28).
Đòi hỏi của Chúa Giêsu thật là gay gắt, khó thực hiện. Nhưng chỉ có Thiên Chúa mới dám yêu cầu bắt buộc như thế. Ngài không chấp nhận cho ai đến với Ngài, tin theo Ngài và làm môn đệ Ngài mà lại yêu mến người khác, vật khác hơn là yêu Ngài. Ngài nghen tương về việc này vô cùng vô tận.
Ngay cả tình cảm thân thương, gần gũi nhất như cha mẹ, vợ con, anh chị em cũng phải đặt bên dưới tình yêu đối với Chúa. Thậm chí ngay cả mạng sống mình nữa; huống chi là từ bỏ vật chất, của cải, danh vọng, thú vui. Nói như vậy không có nghĩa là Chúa dạy ta ghét bỏ, coi thường cha mẹ, anh chị em. Ngược lại, Chúa còn dạy ta phải có lòng thảo hiếu nữa qua giới răn thứ t. Và đến kẻ thù mà Chúa còn dạy phải yêu thương họ cơ mà. Read more…
VIẾT CHO EM: 40. Thầy Quỳnh
Em.
Em đến gãi tai với tôi.
- Cha giúp con một việc.
- Việc gì nào?
- Vợ con ôm đồ về bên ngoại rồi.
- Cho hắn đi luôn?
- Không!
- Thì qua bên đó mời hắn về.
- Như vậy thì mình thua sao?
- Hai đứa là một, tại sao lại có chuyện thua và thắng, tại sao lại có chuyện bên mình và bên địch?
-?…
Nghe tâm sự rồi, tôi vội qua bên nhà vợ Em. Chừng đó vỡ lẽ.
1. Em là người đàn ông không tế nhị. Nhiều lắm, nhiều lắm…và lần ấy là giọt nước cuối cùng nhểu vào cái ly đã đầy nước.
Vợ Em xuất viện, nhưng vẫn còn xanh xao và tiều tuỵ. Hai vợ chồng đứng đón xe ở vỉa hè. Em ngoắt một chiếc xích lô rồi dìu vợ lên. Vợ Em ngồi nẹp một bên, để nhường nửa kia cho Em. Em ra lệnh cho xe lăn bánh, rồi ngoắt một chiếc xích lô nữa. Thế là mỗi đứa một cái, như hai người xa lạ. Về tới nhà vợ Em thắc mắc. Read more…
TỪ CHUYỆN TÌNH CỦA MÁTTHÊU
Có những cặp trai gái yêu nhau qua ‘tiếng sét ái tình’ nghĩa là lúc đầu thì mạnh mẽ không thể tưởng tượng nổi nhưng sau đó thường là tan vỡ. ‘Người tình Giêsu’ đã ‘đá lông nheo’ chàng trai Mátthêu! §ây quả là một ‘tiếng sét ái tình’ trong chuyện tình mà ông thuật lại trong sách Tin mừng của mình. Cuộc tình này lại quá bền vững. Tại sao thế?
Mátthêu bị tiếng sét ái tình của người yêu Giêsu đã dám bỏ tất cả nghề nghiệp, tài sản, vợ con để đi theo Chúa. Quả là ông rất liều mạng. Tất nhiên, con người Giêsu quá hấp dẫn, lời mời gọi quá chân tình đã đánh thẳng vào trái tim khô cứng của Mátthêu xưa nay chỉ nghĩ đến tiền bạc vật chất và những chữ nghĩa vô hồn trên bàn làm việc của ông. Sức mạnh tình yêu của Giêsu đã lôi kéo Mátthêu không thể cưỡng lại được nữa. Dẫu sao Chúa cũng không dập tắt tự do của Mt đâu. Ong có đứng dậy đi hay không vẫn là quyền của ông thôi, nhưng cho đến phút này thì Mt phải đứng dậy chứ. Còn biết nghe ai và theo ai hơn Giêsu nữa. Ông nhận ra Giêsu là ‘người tình’ duy nhất trong đời mình đây rồi. Chẳng có người tình nào hay hơn nữa. Vì người tình Giêsu sẽ chữa lành linh hồn ông (x. Mt 9,9 -13).
Cơ hội ngàn năm đến với Mt đúng lúc đúng chỗ. Ong bị ‘gãi đúng chỗ ngứa’! Chỗ ngứa ngáy đó là tình trạng tâm linh của ông. Đã đến lúc ông phải khát khao điều chi đó vượt lên trên tiền bạc vật chất. Đã đến lúc ông muốn làm việc với con người thật sự chứ không phải với bàn giấy. Người tình Giêsu đã đáp ứng nỗi khao khát mong chờ ấy của Mt. Người tình Giêsu đã tạo điều kiện cho ông có ‘công ăn việc làm’ khác trước. Từ nay, Mt được ghi danh vào ‘hãng’, ‘cty’ làm việc mới của Giêsu cùng với danh sách 11 ‘công nhân’ khác. Mt sung sướng thật. Read more…
VIẾT CHO EM: 39. Hôn nhân là cục thịt
Em.
Em đến thăm tôi. Ở lại một đêm, nói chuyện đến khuya. Chưa đã. Em ở lại thêm một buổi. Chuyện chánh trị, chuyện kinh tế, chuyện vợ con…Nói cho đã rồi Em thở dài: “Biết thế thì…” Em giã từ tôi. Nhưng cặp mắt vẫn còn lưu luyến. Tại sao? Tôi dành một đêm nữa để suy nghĩ về Em.
1. Mười hai tuổi, Em đi đòi đi tu. Cặp mắt phúng phính, nước da trắng trẻo. Bố Em bảo: Tu đắc đạo. Cả nhà hớn hở tiễn chân Em vào Chủng Viện. Bảy năm đèn sách, Em cần cù như con kiến, hiền lành như củ khoai, trầm ngâm như con ốc. Bạn bè gọi Em là con bò câm. Cha Giám Đốc khen Em là có đời sống nội tâm sâu sắc.
Em đậu tú tài hạng ưu. Em bước chân vào Đại Chủng Viện một cách dõng dạc. Nhìn ngắm Em đĩnh đạc trong bộ áo dòng đen may thật khéo, mẹ Em ứa lệ. Sung sướng vô cùng!…
Đùng một cái, Em quyết liệt cởi áo dòng và háo hức đòi lấy vợ. Mẹ Em khóc hết nước mắt. Bố Em lầm lì không thèm nói. Cha Giám Đốc tiếc ngẩn ngơ. Hỏi Em: Tại sao, thì Em bảo: Chúa muốn thế. Thế thì chỉ có Chúa biết. Tâm hồn Em kín như bưng. Read more…
TGM Giuse Ngô Quang Kiệt: “Những bóng ma tưởng tượng”
Trước khi dâng mình cho Chúa, thánh An-phong-sô là một luật sư lỗi lạc. Người rất nổi danh vì tài hùng biện và vì lý luận đanh thép sắc bén. Nhờ tài ba, Người đã thành công trong rất nhiều vụ án hiểm hóc. Nhưng một hôm, Chúa đã để cho Người phải thất bại. Trong một vụ án mà Người thấy là đơn giản, dễ dàng, Người đã bị thua một cách thảm hại. Trước thất bại cay đắng đó, Người thấy như cả bầu trời sụp đổ. Danh tiếng phút chốc tan như mây bay. Uy tín bị cuốn đi trong làn gió thoảng. Cả một màn đen tối u ám phủ xuống cuộc đời. Chẳng còn biết tìm an ủi ở nơi nào khác, Người quay về bên Chúa, chìm đắm trong lời kinh cầu nguyện. Nhờ ơn Chúa, Người tìm được niềm bình an. Hơn thế nữa, Người nghe được tiếng Chúa mời gọi đi vào con đường Chúa muốn. Từ đó, Người hiến thân trọn vẹn để phục vụ Chúa, Người đã trở thành linh mục, giám mục và lập ra Dòng Chúa Cứu Thế. Sau này, khi nhìn lại, Người hiểu rằng chính Chúa đã hiện diện trong những thất bại để đưa Người về con đường theo ý Chúa. Chính Chúa đã dùng những đau khổ để huấn luyện Người trong đức khiêm nhường phó thác. Chính bàn tay Chúa đã hạ Người xuống trong danh vọng trần thế để nâng Người lên trong vinh quang Thiên đàng.
Trong sách Tin Mừng ta thấy thuật lại nhiều trường hợp tương tự. Khi thuyền của các môn đệ đang vất vả vượt qua sóng gió, Ðức Giê-su đi trên mặt biển đến với các ông. Các ông tưởng là ma nên càng sợ hãi hơn. Nhưng đó chính là Ðức Giê-su. Người làm cho biển êm sóng lặng và thuyền các ông tới bến bình an. Read more…
VIẾT CHO EM: 38. Nhắm mắt đưa chân
Em
Tôi tình cờ gặp Em ở nhà thờ Cầu Xéo. Phải mất năm giây tôi mới nhận ra bà. Gìa đi nhiều. Bà mừng vì con cái đã có gia thất hết. Nhưng khi kể chuyện về Em thì bà cụt hứng. Ư (a lệ). Buồn. Bà năn nỉ tôi đến thăm Em một lần.
- Nó rối cha ạ. Chồng nó không chịu theo đạo.
- Thì hắn có quyền theo đạo. Xin Đức Cha chuẩn hôn nhân khác cho tụi nó.
- Cha hướng dẫn tụi nó giùm con.
Tôi ngoắc xe lôi, đến ngay nhà Em. May quá, chồng Em chưa đi làm. Tôi vận dụng ba tấc lưỡi để vào đề. Nhưng không có lối vào. Tôi đành tìm lối ra. Tôi bắt tay giã từ chồng Em. Chồng Em thì vô tâm. Còn tôi thì vô duyên!… về nhà vắt tay lên trán, ngẫm nghĩ sự đời. Thấm quá!
1. Hồi ấy Em là bông hoa rực rỡ nhất của sân trường. Vừa có sắc lại vừa có hương. Đẹp và có tâm hồn. Vừa học giỏi vừa ngoan hiền. Khi trường tổ chức văn nghệ, thì Em phải là diễn viên số một. Đưa chương trình văn nghệ lên đài truyền hình, thì Cameraman xoắn lấy Em, quay cận cảnh đến quên thở. Ai cũng nghĩ rằng tương lai của Em sẽ rực sáng.
Đậu tú tài hai, Em gấp sách, đi kiếm việc làm. Thôi làm học trò, Em có quyền chưng diện thoải mái. Càng ngày càng. Mà…vẫn ngoan như thở nào. Cả họ đạo ngong ngóng chờ Em lấy chồng giàu . Chờ hoài không thấy. Có lẽ trong họ đạo chẳng có chàng thanh niên nào tương xứng với Em. Em đành chơ. Chờ từ mùa xuân này đến mùa xuân khác.
Mùa xuân bẩy mươi năm tới. Lịch sử đất nước sang trang. Cha Em đi cải tạo. Em vội đi lấy chồng. Read more…
VIẾT CHO EM: 37. Nhậu tối ngày
EM.
Sáng nay bé Loan, con cưng của Em đi qua trước cửa nhà tôi, vẫn còn mặc đồ Tết. Đẹp và thơm. Thấy bé dễ thương quá, tôi gọi vô và cho ăn bánh. Tôi phỏng vấn chơi cho vui.
- Tết vui không con?
- Nhậu tối ngày mà vui cái gì?
- Cha con nhậu hay người ta nhậu?
- Cha con nhậu xỉn. Nội con la. Nội con đòi tự vận. Tối ngủ, mẹ con rầy cha con riết, rồi lại giỡn với nhau…
Tôi hỏi đùa, nhưng con của Em không biết đừa. Nó trả lời một cách nghiêm chỉnh. Mới năm tuổi đời mà đã biết nhận xét như người lớn. Tôi đành thôi giỡn, để suy nghĩ nghiêm chỉnh như người lớn.
Em. Đừng coi đó là chuyện con nít. Đây là chuyện người lớn, chuyện lớn lao, chuyện của Em.
1. Bé Loan năm tuổi, tuổi hồn nhiên, tuổi thiên thần. Nhưng khuôn mặt của Loan giống như được đúc bằng sáp. Đẹp nhưng vô cảm. Khi cười thì chỉ có cái miệng cười, còn non mắt thì như không biết gì. Buồn là dấu ấn tuổi thơ của Bé.
Phải chăng khi mang thai Bé, vợ của Em không được hạnh phúc? Hạnh phúc và chất dinh dưỡng đều chuyển vào thai khi qua cuống rún. Vì thế mọi người đàn bà mang thai đều được khuyên nên cố gắng bồi dưỡng tốt và luôn vui vẻ. Mẹ của Bé Loan đã không làm được điều đó. Người mẹ chỉ thật sự được hạnh phúc khi biết mình được chồng yêu thương và chăm sóc. Một người chồng nhậu nhẹt và say sỉn thì không còn thời gian để chăm sóc vợ. Ngược lại thì khác. Tôi chưa quên một câu chuyện gây ấn tượng ở Năm Căn. Ông láng giềng của tôi là một tay bợm nhậu. Đêm hôm ấy tôi mất ngủ. Ba tay đàn ông tụm lại uống bia với nhau. Uống suốt đêm. Đêm khuya thanh vắng chỉ còn nghe tiếng cười ha hả, tiếng chửi thề và tiếng xả nước tồ tồ. Hai giờ khuya có tiếng kêu lè nhè: Read more…
NHỮNG CÁI CHẾT OÁI OĂM TRÊN ĐẤT VIỆT
Dưới đáy tận cùng của tháp nhu cầu Maslow thì nhu cầu về thể lý như thức ăn, nước uống, nơi cư ngụ, kế cận với đáy tháp là nhu cầu về an toàn không phải lo sợ về những cái hiểm nguy cận kề, đó là những nhu cầu căn bản tối thiểu nhất của một con người đang phải lê lết thêm cả mấy bậc thang nữa mới đến cái chóp nhọn của tháp nhu cầu Maslow. Thế nhưng, xin dừng lại ở hai thang đáy kể trên, vì xét thấy, chỉ nghĩ đến nó thôi cũng đã đủ là… mơ rồi !
Thế kỷ XXI, người ta đã có thể lang thang du lịch trên vũ trụ, người ta đã lập kế hoạch ra khỏi thái dương hệ, thế kỷ của thế giới mà kiến thức mênh mông chỉ nằm trong một cái click chuột, những cỗ máy robot đã thay thế cho con người trong những phi vụ tưởng chừng như bất khả thi trở nên quá quen thuộc trong đời sống hằng ngày, khoa học tiến bộ đến nỗi có thể tổng hợp thịt heo từ những chất phế thải dầu khí… Nói chung thì với sự tiến bộ như thế thì… đói làm sao được nhỉ ?!?
Nghiệt ngã thay, trên thế giới này nhiều quốc gia vẫn còn bị nạn đói hành hạ, nhiều người vẫn chết như rạ vì không có cái ăn, hoặc do không đủ ấm trong giá lạnh khắc nghiệt của thiên nhiên… Mà thôi, nói ở đâu xa, nhìn quanh mình thôi đã thấy vô vàn những cái thiếu ăn thiếu mặc hằng ngày. Trong Công ty mình đấy, thiếu gì anh em công nhân lương chưa tới ba triệu, thời buổi này chẳng biết anh em chi tiêu ra sao với chừng ấy lương cho cả gia đình với lũ con lúc nào cũng há mồm như lũ chim đói mồi ! Thế đấy, lực bất tòng tâm. Việt Nam chưa đến nỗi chết đói như Phi Châu, nhưng đời sống đại đa số công nhân thoi thóp vì đói thì có thể chẳng phải bàn cãi. Mà cha mẹ đói, trẻ con chắc chẳng hơn gì. Read more…
VIẾT CHO EM: 35. Dì ghẻ
Em.
Em đeo bao lô lép kẹp, thất thểu đi vào nhà thờ. Em ngồi phệt trước cửa, nhìn bâng quơ. Con chó đến đánh hơi. Em tháo dép liệng thật mạnh. Con chó kêu ẳng một tiếng, rồi cúp đuôi bỏ chạy. Tôi lượm chiếc dép trả cho Em, rồi ngồi tâm tình với Em.
1.
Cha Em cưới vợ, sanh Em ra. Em vừa biết bò, thì cha mẹ thôi nhau. Cha Em lại cưới vợ. Mẹ Em lại lấy chồng. Em về ở với nội. Nội nuôi, nội thương, nhưng cháu vẫn èo uột và cặp mắt tủi hờn thích nhìn hai bàn chân hơn là nhìn người ta có cha có mẹ. Cha mải mê làm lại cuộc đời, quên bẵng đứa con. Mẹ vẫn thương con, nhưng chẳng dám thương nhiều. Tình yêu dấm dúi, tình yêu vụng trộm. Em lớn lên trong hoàn cảnh ấy. Bơ vơ, ngơ ngác…
Thế rồi cha Em trở về, dẫn theo một người đàn bà xấu xí. Đoàn tùy tùng gồm một thằng con trai liếng khỉ và một bé gái còn đang bú mẹ. Người đàn bà xấu xí kêu nội bằng mẹ ngọt sớt nhưng chẳng biết gọi Em bằng gì, chỉ nhìn một cái rồi đi dọn đồ. Em cúi mặt nhìn hai bàn chân…
- Khoanh tay thưa đi đàng hoàng. Dì cũng như mẹ, cha Em gằn giọng.
- Thưa dì mới tới. Em đến với người đàn bà xấu xí, cúi chào, mà lòng bâng khuâng. Hai giọt lệ lăn xuống.
2.Một tập thể chỉ có sau thành viên mà có tới hơn một chúc mối quan hệ khác nhau: Nội ruột, nội ghẻ; cha ruột, cha ghẻ; mẹ ruột, mẹ ghẻ; anh ruột, anh ghẻ; cháu ruột, cháu ghẻ; anh ghẻ, em ruột; em ghẻ; anh ruột, anh ghẻ. Một tập thể hổ lốn như thế mà thiếu một lãnh đạo anh minh thì phải tan rã. Và nó đã tan rã thật. Sau một trận đánh lộn và đập phá dữ dội, người đàn bà xấu xí ấy đã cuốn gói ra đi. Cha Em không hề tiếc nuối. Bây giờ cha Em thương Em nhiều hơn, nhưng lại cảm thấy cô đơn quá chừng! Read more…
Thắng được thế gian
LTCG (15.04.2012) – Sài Gòn – (1 Ga 5, 1 – 6)
“Mọi kẻ đã được Thiên Chúa sinh ra đều thắng được thế gian”.
Thế gian bao lâu nay uy hiếp chúng con,
chúng “gầm gừ rảo quanh tìm mồi cắn xé”,
ngỡ tưởng rằng, chúng thật là mạnh mẽ,
có đâu ngờ con mạnh sức hơn nhiều.
Con mạnh hơn, bởi vì con là con Chúa,
Chúa sinh ra con, nên con thắng thế gian,
vì thế gian không chịu tin vào Chúa,
còn chính con, con có Chúa của niềm tin.
Lm. Vinh Sơn Phạm Trung Thành, dcct.
15/4/2012
VIẾT CHO EM: 34. Chồng chết
Em.
Tôi đậu nhà Em một tuần. Em có một đứa con trai ba tuổi. Em lại sắp có một đứa con nữa. Em rất vui vẻ, hồn nhiên. Em niềm nở với tôi:
- Tối hôm nay có văn công về chiếu phim. Anh Tám đi coi không? Em đưa anh đi.
- Tôi nghĩ là không nên đi.
- Anh sợ người ta ăn hiếp hả? Có Em mờ!
Tôi nghĩ thầm trong bụng: Em rất hạnh phúc với chồng, với con. Có lẽ chồng Em là một người có địa vị trong xã hội đang đi công tác ở trên huyện, hoặc trên tỉnh gì đó. Thấy Em vui, tôi cũng vui lây.
Thế rồi, có rất đông người đến họp ở nhà Em. Tôi hỏi có chuyện gì thế, thì Em khinh khỉnh, không thèm trả lời. Tôi tò mò theo dõi…Thì ra cha Em mời chánh quyền xã và bà con lối xóm để xử vụ án Cán bộ hủ hoá vợ liệt sỹ. Anh cán bộ trẻ tuyên bố một cách thành khẩn:
- Con nhìn nhận là con sai gắt. Bây giờ cấp trên phạt cái gì, thì con cũng chịu hết. Con chỉ xin một điều là đừng đưa con ra tập thể.
- Đồng chí có vợ thì không thể cưới con Kim Em được. Nhưng phải bồi thường để nó nuôi con.
- Con Kim Em là vợ liệt sĩ, nên phải bồi thường xứng đáng.
-Thì nhiêu? Mẹ anh cán bộ trẻ hỏi.
- Cả hai đứa đều sai hết. Bây giờ chỉ lo cho đứa con thôi. Trước hết là hai tạ than cho con Kim Em sanh. Sau đó là hai chục giạ lúa để nó nuôi con cho tới khi đi làm được.
Cãi qua cãi lại rồi kết thúc vẫn là hai tạ than và hai chục giạ lúa. Ai nấy ra về, cười nói vui vẻ. Còn Em thì lỉnh đi đau mất tiêu.
Tôi ra bờ kinh, thơ thẩn một mình, nghĩ mông lung về một cuộc đời và một nếp sống xa lạ. Read more…
Ý nghĩa những vết sẹo
Trong mùa Phục Sinh, các bài đọc sách Tin Mừng và Công vụ Tông đồ thuật lại: mỗi lần Chúa Giêsu hiện đến với các môn đệ, Ngài đều trao ban bình an: “bình an cho các con” và “cho các ông xem tay chân và cạnh sườn” là những vết thương cuộc khổ nạn của Ngài.
Điều quan trọng được Thánh Kinh ghi nhận là thân xác phục sinh của Chúa Giêsu vẫn còn mang thương tích của cuộc khổ nạn, vẫn còn lỗ đinh ở chân tay và vết giáo đâm ở cạnh sườn. Tin Mừng phục sinh là Tin Mừng về các vết thương đã lành nay thành những vết sẹo.Tôma muốn sờ đến để biết chắc Thầy đã sống lại. Khi Chúa Phục Sinh mời gọi Tôma: “hãy đặt ngón tay vào lỗ đinh và hãy đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn”, chắc hẳn Tôma đã nhìn thật lâu những dấu đinh. Khi ấy, Tôma khám phá thật sâu một Tình Yêu.Tình yêu hy sinh mạng sống và đủ mạnh để lấy lại.Tình yêu khiêm hạ cúi xuống để chinh phục ông. Các vết sẹo của Thầy đã chữa lành vết thương hoài nghi của Tôma. Lòng ông tràn ngập niềm cảm mến tri ân. Ông thoát ra khỏi sự cứng cỏi, khép kín, tự cô lập, để bước vào thế giới của lòng tin. Tôma đã tin vượt quá điều ông thấy. Ông chỉ thấy và chạm đến các vết sẹo của Thầy, nhưng ông tin Thầy là Chúa, là Thiên Chúa của ông.
Tại sao thân xác phục sinh của Chúa Giêsu vẫn còn mang các thương tích của cuộc khổ nạn? Các vết sẹo ấy có ý nghĩa gì đối với chúng ta?
1. Những vết sẹo giúp các môn đệ nhận ra Chúa
Chúa Giêsu phục sinh giúp các môn đệ nhận ra Ngài nhờ những vết sẹo. Ngài cho họ xem những vết sẹo ở tay và cạnh sườn. Những vết sẹo nói lên một điều quan trọng: Thầy chính là Đấng đã bị đóng đinh và đâm thâu; Thầy đã chết nhưng Thầy đã thắng được tử thần. Các môn đệ mặc dầu được tiên báo trước về cuộc Phục sinh (Mt 18,31-34), nhưng những tang tóc và lo sợ xâm chiếm hết tâm hồn họ lúc này. Cho nên để họ được an tâm và bình an hơn, Chúa nói: “hãy xem chân tay Thầy đây…”. Thân xác phục sinh của Chúa bây giờ vẫn còn mang những dấu vết của cuộc thụ nạn như các dấu đinh, lằn roi… Chúa bảo họ cứ sờ vào đó để khỏi còn phải nghi ngờ về bóng ma hay thần linh nào khác “Chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương thịt như anh em thấy Thầy có đây” (Lc 24,39); “Người đưa tay chân ra cho các ông xem” (Lc 24,40). Bàn tay mang dấu đinh là bàn tay nhen lửa và nướng cá bên biển hồ Tibêria. Bàn tay trao tấm bánh đời mình trong bữa Tiệc Ly bây giờ trao tấm bánh mình mới nướng cho môn đệ.(x.Ga 21,1-14). Read more…
VIẾT CHO EM: 33. Lấy chồng Đài Loan
Em.
Mẹ Em hí hửng khoe với tôi:
- Con Thắm nó trúng tuyển rồi.
- Nó thi gì mà trúng tuyển?
- Cả chục đứa đi thi, mà ông Đài Loan chỉ chịu có một mình nó.
- À, nó lấy chồng Đài Loan chứ gì? Bộ bà ham lắm hả?
- Chứ sao?
Thái độ kiêu hãnh của mẹ Em bắt tôi phải suy nghĩ.
1. Ba má Em nghèo quá, nghèo đến mức không cưới nổi cô vợ cho thằng con cả. Mót vợ quá, hắn rinh đại về một cô gái nghèo y như hắn. CHịu thú phạt với xóm giềng cũng được, miễn là có vợ thì thôi. Căn nhà quá chật chội không đủ không gian cho đôi vợ chồng trẻ hú hí, chúng nó dắt nhau về tận Năm Căn, đi đào đất mướn sống qua ngày. Đã qua mấy cái Tết, không thấy chúng nó về thăm. Biệt tăm! Mẹ Em thở dài: “Con cái coi cha mẹ như người dưng nước lã”.
2. Chị Ba của Em đi lấy chồng. Có dám ăn trầu uống rượu và có đám cưới đàng hoàng. Bên nhà trai chịu một con heo trăm kí. Ca hát suốt một đêm. Mẹ Em sung sướng quên hết nhọc nhằn: “Con Ba có phước lấy chồng giàu, ăn sung mặc sướng. Tao bớt lo được một phần.”
Đùng một cái, chị Ba ôm đồ về, mặt mũi bầm tím, ột ệt với cái bầu sáu tháng.
- Vợ chồng bây đánh lộn phải không?
- Đánh hoài đánh huỷ à.
- Chồng nóng thì vợ phải nguội, cãi nó làm chi để nó đánh.
- Nó chửi con thì con nhịn. Nhưng nó xúc phạm tới cha tới mẹ, thì làm sao con chịu được.
- Nó dám đụng tới tao sao?
- Nó nói là mẹ lợi dụng dòng họ nhà nó. Nó chửi đ.m. nữa.
- Nó không cần mày, thì mày khỏi cần nó. Tao nuôi mày tuốt.
Trong cơn giận, mẹ Em kêu lên như thế, nhưng qua cơn giận rồi, mẹ Em lại than thở: “Thêm hai cái tầu há mồm nữa! Tụi nay đày tao đến chết vẫn chưa thôi”. Gia đình Em càng ngày càng lún sâu xuống cảnh túng quần. Mẹ Em quạu quọ bât thường. Đứa con gái xấu số không còn được yêu thương như trước. Thằng cháu ngoại ra chào đời không được nâng niu, vì nó giống cha như lột. Em đặt tên nó là Minh Hận. Em cưng cháu, nhưng lâu lâu lại mắng yêu một câu chua lè: “Đừng có thói phản trắc như thằng cha mày”. Read more…
Bình an cho các con
Chúa nhật 2 Phục Sinh
Trên những chuyến xe khách, xe buýt, các bến xe… người ta thường thấy những hàng chữ “chúc quý khách thượng lộ bình an”. Người tài xế Công giáo treo hình Đức Mẹ trên xe có kèm theo hàng chữ “Nữ Vương ban sự bình an”. Người tài xế Phật giáo treo hình Đức Phật, dù có hay không có hàng chữ nào, trong lòng họ vẫn cầu mong Đức Phật ban bình an.
Theo Hán tự, chữ “bình” có nghĩa là bằng phẳng, đều hòa, hòa hợp, thoải mái. Chữ “an”, theo cách viết là “người nữ ở trong nhà”, có nghĩa là được bảo vệ, an toàn. Như vậy, bình an nói lên trạng thái tâm hồn, trạng thái nội tâm thư thái, an hòa, vui tươi, bình thản, vững chắc. Do đó, bình an khác với hòa bình. Hòa bình nói lên trạng thái bên ngoài: không còn cạnh tranh, không còn chinh chiến, xô xát, súng đạn, gươm đao. Cho nên có khi có hòa bình nhưng không có bình an. Nhân loại thì khao khát hòa bình, còn mỗi con người thì khao khát bình an. Chúa Giêsu sống lại từ ngày thứ nhất trong tuần đã hiện ra với các môn đệ và ban bình an cho các ông. Lời đầu tiên của Chúa Phục Sinh là : “ Bình an cho anh em” (Ga 20,19-21). Bình an là hồng ân của Chúa Phục Sinh ban cho các môn đệ (Ga 20,26; Lc 24,36). Các sách Tin Mừng và Công vụ Tông đồ thuật lại: mỗi lần Chúa Giêsu hiện đến đều thấy các môn đệ hội họp trong nhà, cửa đóng then cài vì sợ người Do thái. Khi Chúa hiện diện, sự sợ hãi của các môn đệ tan biến và các ông có được niềm vui, bình an, can đảm. “Thầy ban bình an của Thầy cho anh em… anh em đừng xao xuyến, đừng sợ hãi”(Ga 14,27).
Có một sự khác biệt cơ bản giữa bình an “thế gian ban tặng” và “bình an Chúa Giêsu ban tặng”. 1. Bình an Chúa Giêsu là bình an trong tâm hồn. Chúa Giêsu Phục Sinh là niềm vui lớn lao nhất của các Tông Đồ và của các phụ nữ đạo đức. Niềm vui nhân lên gấp bội khi Chúa trao quà tặng Bình an. Read more…











LTCG (17.04.2012)






