Trang chủ > Bình Luận, Người dân lên tiếng > Vụ Đoàn Văn Vươn: Ai là tội phạm? – Thì ra chẳng có vụ chống người thi hành công vụ nào ở Tiên Lãng cả?

Vụ Đoàn Văn Vươn: Ai là tội phạm? – Thì ra chẳng có vụ chống người thi hành công vụ nào ở Tiên Lãng cả?

LTCG (12.02.2012)

* Vụ Đoàn Văn Vươn: Ai là tội phạm?

Bản chất của tội phạm là chối tội đến cùng, do vậy cần đấu tranh bằng những chứng cứ buộc chúng phải tâm phục, khẩu phục và nhận tội. Câu nói này hình như tôi được đọc ở đâu đó trong giáo trình về hình sự của ngành công an về việc đấu tranh với bọn tội phạm. Có lẽ các quan chức cao cấp và đặc biệt là quan chức trong ngành công an sẽ nắm điều này rõ nhất.

Chiều nay, sau khi nghe kết luận cuả Thủ tướng chính phủ về vụ Tiên Lãng, Hải Phòng, người ta thấy một điều rất không bình thường trong cả quá trình vụ việc xảy ra cho đến nay.

Khi truyền hình đưa tin về “vụ án nghiêm trọng” tại Vinh Quang, Tiên Lãng, Hải Phòng về việc anh em nhà Đoàn Văn Vươn chống lại việc cưỡng chế, dùng mìn và đạn hoa cải bắn bị thương 4 công an và 2 bộ đội biên phòng, người dân cả nước nhận thông tin  sẽ thấy rằng đây là bọn tội phạm hết sức nguy hiểm.

Đài báo thông tin đã khởi tố vụ án “giết người và chống người thi hành công vụ” cũng như đưa ra những hình ảnh, lời nói của quan chức Hải Phòng về việc cưỡng chế “nà đúng pháp nuật” và việc thu hồi theo “đúng nuật đất đai”, “đảm bảo thực thi pháp nuật được nghiêm, việc tổ chức cưỡng chế nà cần thiết”. (Lê Văn Hiền Chủ tịch UBND Tiên Lãng trả lời trên Truyền hình Hải Phòng). Đài truyền hình TP Hải Phòng còn khẳng định chắc nịch: “Không thể nói việc thu hồi đất của Đoàn Văn Vươn là sai”. Thậm chí, ngay lập tức, Đài THHP còn tìm ngay được một số cò mồi lên truyền hình đấu tố ông Vươn đúng như bài bản mà các Đài TH và báo chí nhà nước ta thường làm trong các vụ án muốn đưa đấu tố kết tội thay Tòa án.

Đại tá Đỗ Hữu Ca, Giám đốc Công an Hải Phòng

“Đại tá Đỗ Hữu Ca, Giám đốc công an Hải Phòng điều động hàng trăm cán bộ, chiến sĩ cảnh sát cơ động, hình sự… từ nội thành đến bao vây, tổ chức bắt nhóm sát thủ hung hãn, manh động ẩn nấp giữa đầm này” – BáoTiền Phong 5/1/2012. Rồi Giám đốc Công an HP lên truyền hình nói về việc dùng công an, quân đội như sau:“Trách nhiệm của nực nượng công an, quân đội theo đoàn cưỡng chế này nà để đảm bảo cho việc thực hiện cưỡng chế đúng pháp nuật”. Nhưng, rõ ràng hình ảnh, video không ai không nhìn thấy cả quân đội và công an, súng lăm lăm trong tay và chó đã bao vây xông vào khu vực thì mìn mới nổ và súng mới bắn, chứ không phải là quan chức đi cưỡng chế và “nực nượng” này chỉ bảo vệ. Sau đó sự việc xảy ra như mọi người đã biết.

Thế rồi người ta nghe được từ một người, ở những thời điểm khác nhau của sự việc có những lời nói với những nội dung như sau: “Chính người dân xung quanh đấy người ta vào và đạp đổ, phá đổ cái chòi cho nên đến bây giờ chúng tôi kiểm tra nại không có ai ra nệnh phá và cũng không biết ai phá vì nhân dân tràn đến rất đông… Trong trường hợp này, đây nà cái Boongke mà bọn tội phạm dùng để chống trả nực nượng thi hành công vụ, nó đào công sự chống nại nực nượng công an, nực nượng quân đội, nên khi vào trấn áp tội phạm, nực nượng công an đã xới hẳn cái nhà nên để tìm vũ khí, đã bới tung nền nhà ra và san bằng cái hầm công sự…Tôi không đổ nỗi cho nhân dân phá nhà ông Vươn… Nhưng đấy không phải nà ngôi nhà mà chỉ nà cái chòi, việc phá hay không phá không thành vấn đề”.

Bạn có tin đó là lời của một Đại tá, Giám đốc Công an Thành phố, người hiện đang được giao trọng trách đi tìm sự thật và thủ phạm tội ác trong vụ án này. Và với những lời này, thì bạn có tin rằng vụ việc được điều tra khách quan, đúng người, đúng tội và “đúng pháp nuật” như Đại tá Ca tuyên bố không?

Bên cạnh các quan chức nho nhỏ như Chủ tịch Huyện Lê Văn Hiền, TP Hải Phòng có cả Phó chủ tịch Tp Đỗ Trung Thoại, lẽ ra là người đầy tớ lớn nhân dân, ông Thoại phải bảo vệ nhân dân, nhưng ông đã đổ vấy tội lỗi của đám quan chức phá nhà dân cho… nhân dân.

Thậm chí, hơn một tháng sau, ngày 7/2/2012, ông Nguyễn Văn Thành, Bí thư Thành ủy Hải Phòng vẫn khẳng định: “Việc thu hồi đất là cần thiết và theo quy định của pháp luật”.

Nhưng, chỉ ba ngày sau, hôm nay 10/2/2012, Thủ tướng chính phủ kết luận: “Giao đất, thu hồi đất, cưỡng chế đất đều sai luật”, rồi Thủ tướng khẳng định: Vụ cưỡng chế ở Hải Phòng trái pháp luậtĐại tướng Lê Đức Anh: “Sử dụng bộ đội để cưỡng chế là tuyệt đối sai”, và Người dân vỡ òa niềm vui, lãnh đạo Hải Phòng “tâm phục”.

Đấy là diễn biến hành động của quan chức Hải Phòng trong vụ việc họ tổ chức việc làm sai trái đối với anh Đoàn Văn Vươn và gia đình, đẩy gia đình anh đến bước đường cùng của sự phản kháng. Qua những hành động, lời nói ta thấy được họ đang quanh co, thay đen đổi trắng không chút ngượng ngùng và hoàn toàn không có ân hận.

Còn “tên tội phạm Đoàn Văn Vươn” thì sao?

Vụ việc xảy ra khi Đoàn Văn Vươn đang đi khiếu nại và bị bắt tại Viện Kiểm sát, còn các chị em dâu thì đứng trên bờ đê. Đoàn Văn Quý ở trong ngôi nhà và sau đó ra đầu thú, các cháu đứng trên đê cũng bị bắt bớ, đánh đập…

Không có bất cứ ai chứng kiến Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý hay bất cứ ai đã nổ mìn, đã bắn đạn hoa cải làm bị thương công an và bộ đội trang bị vũ khí tận răng đi kèm với đoàn chó. Bởi khi cả lực lượng hùng hậu này đến, thì không còn một ai trong chiếc nhà trơ trọi đó. Cũng không ai trong số cả trăm cán bộ, chiến sĩ công an phát hiện ra người nào đã bắn, đã có mặt trong căn nhà kia.

Như vậy, anh Vươn, anh Quý và gia đình hoàn toàn có thể chối bay chối biến những liên quan của mình trong vụ việc nổ súng và mìn này. Bởi tang chứng, vật chứng không có, không ai chứng kiến, không ai bắt được. Chỉ cần anh Vươn lên gặp Đại tá Ca mà thưa rằng: “Thưa các bác, như em đây nà nông dân, không có phương tiện gì, nại cô độc giữa cái nhà đơn nẻ đó mà các bác cả mấy trăm người trang bị vũ khí, chó và cán bộ vây xung quanh, nại còn bảo đây nà trận đánh đẹp, có thể viết thành sách” thì nàm sao em có thể thoát được. Vậy các bác cho em bằng chứng nà em nổ súng đi”. Thì đoan chắc lực lượng công an cũng khó mà kết tội anh và gia đình.

Thế nhưng, sau đó anh Đoàn Văn Quý ra đầu thú ở đồn công an, còn Đoàn Văn Vươn không ở trong khu vực đó mà đang đi khiếu nại ở Viện Kiểm sát cũng bị bắt về đồn Công an, một số đàn bà, con trẻ đứng trên đê, nhưng can tội là họ hàng, anh em bị bắt không sót, thậm chí bị đánh đập trước cả hàng ngàn người.

Mấy ngày sau, trên báo chí người ta thấy đoạn video do công an cung cấp, Đoàn Văn Vươn được cắt trọc đầu nhìn gớm ghiếc như bọn đầu trọc hoặc khủng bố (Chắc Đoàn Văn Vươn đã xin được cạo trọc đầu như vậy để khi lên truyền hình bà con đỡ có cảm tình với mình là tên tội phạm chăng?), thế rồi Đoàn Văn Vươn nhận tội. Hoàn toàn không quanh co, không giấu diếm và tự nhận tội tất cả “rất tự giác”. Sở dĩ nói Đoàn Văn Vươn “tự giác nhận tội” là bởi như ông Đại tá Ca khẳng định: “Bản chất của chế độ ta không cho phép nhục hình bức cung. Nếu ai vi phạm điều này sẽ bị cách chức, ai không thực hiện đúng chính sách với phạm nhân thì chúng tôi xử lý nghiêm minh”?. (Tất nhiên ai tin lời ông Ca thì tin, còn tôi qua vụ này tôi thấy khó tin lắm).

Dù không bị nhục hình do “bản chất chế độ ta không cho phép” nhưng Đoàn Văn Vươn không chỉ nhận tội của mình và xin Nhà nước, lại còn xin cả Đảng tha thứ, khoan hồng. Đấy mới là thật thà và ăn năn hối lỗi thật sự của con người. Dù nói đúng ra, trong vụ này thì Đảng và Nhà nước phải xin Đoàn Văn Vươn tha thứ mới đúng, bởi hoàn cảnh này của Vươn là cũng do Đảng và Nhà nước đã tạo ra. Nếu không có đám cán bộ của đảng ở Tiên Lãng, Hải Phòng đẩy Vươn và gia đình vào tình trạng mà như anh đã nói là “cực chẳng đã” thì bản thân anh đâu muốn vào nhà đá như hôm nay.

Qua đó, ta thấy rõ ràng, một bên các quan chức thì “chối tội đến cùng” chỉ đến khi nhân dân, báo chí đấu tranh khôn khéo và có những bằng chứng thuyết phục mới chịu cúi đầu nhận tội và “tâm phục” mà thôi. Còn “tên tội phạm Đoàn Văn Vươn” đã “tự giác nhận tội” mà còn vượt thành tích là không chỉ nhận tội trước pháp luật mà con với đảng, với nhà nước.

Vậy, xét theo giáo trình rằng “ Bản chất của tội phạm là chối tội đến cùng, do vậy cần đấu tranh bằng những chứng cứ buộc chúng phải tâm phục, khẩu phục và nhận tội” thì ai đang là tội phạm và ai không phải là tội phạm ở đây?

Ngày 11/2/2012

J.B Nguyễn Hữu Vinh

====================================================

Thì ra chẳng có vụ chống người thi hành công vụ nào ở Tiên Lãng cả?

Ngay khi báo chí đưa tin về việc chống người thi hành công vụ dưới Hải Phòng, công an bắt anh em nhà Vươn, mình quan tâm theo dõi thì có một anh bạn đến chơi bảo rằng: làm gì có chuyện chống người thi hành công vụ nào ở đó. Tôi biết chứ.

Mình nghĩ cái ông bạn này cũng chẳng cập nhật thông tin gì, cứ nghi ngờ báo chí và quan chức, đảng viên Xã hội chủ nghĩa. Thế là chỉ trả lời một câu: “Ông cập nhật thông tin đi” rồi chẳng cãi nhau nữa để đọc mấy tờ báo.

Trước và sau khi vào đồn Công an. Vì sao phải cạo trọc đầu các anh này khi chưa được coi là có tội?

Mình đọc các thông tin với “lòng tin tưởng vô hạn vào báo chí dưới sự lãnh đạo của đảng sáng suốt”, nên cứ đọc là tin, từ xưa đến nay là thế. Điều đó thành một thói quen có hại cho mình là ít khi biết phản biện, ít khi phân biệt được thật, giả, đúng, sai chỗ nào. Vì ở ta báo chí tư nhân thì đừng có mà mơ ló mặt – anh Ba Dũng đã thẳng thừng tuyên bố như vậy – còn lại là báo chí quốc doanh, tất cả dưới sự lãnh đạo của đảng mà đảng ta là “sáng suốt, là trí tuệ nhân loại” thì không thể có sai lầm được. Nếu nói sai, thì hẳn Luật báo chí bắt nó cải chính, xin lỗi, phạt, ra tòa… đủ cả nên có cho kẹo chẳng dám, nhà nước ta là nhà nước pháp quyền mà. Vì thế nên mình cứ đọc là tin.

Thế nên khi nghe tin cái vụ anh em Đoàn Văn Vươn dưới Tiên Lãng bắn súng hoa cải, nổ mìn chống người thi hành công vụ… thế là mình tin chắc chắn có cái ông Vươn nào đó, có anh em và có dùng súng, mìn chống người thi hành công vụ thật. Thế rồi xem mấy cán bộ của Thành phố Hải Phòng, của Công an Hải Phòng, của huyện Tiên Lãng… toàn là các đảng viên kỳ cựu “lấy hạnh phúc của nhân dân làm lẽ sống” thì chắc chắn là nói chỉ có đúng trở lên.

Bên cạnh đó, lại được đọc mấy tờ như Công an nhân dân của Bộ Công an, Công Lý của Tòa án tối cao, báo Hải Phòng… toàn là tiếng nói của Đảng bộ, đảng ủy… thì chắc chắn là anh em nhà Vươn xấu xa, phạm tội và đi ngược với lợi ích của nhân dân rồi, việc cưỡng chế thu hồi đất là đúng rồi.

Đùng một cái, hôm qua nghe tin rằng Thủ tướng kết luận là việc cưỡng chế là sai toàn diện, sai pháp luật, cán bộ đã phát biểu linh tinh cần kiểm điểm… và Thành phố Hải Phòng “tâm phục” việc kết luận đó, bắt đầu cho mấy anh cán bộ nói trước xóa sau kia đi sửa sai.

Thế là thế nào?

Hóa ra là báo chí của ngành công an, của Tòa án Tối cao, của Đảng Hải Phòng đều nói sai? nói đểu chứ không đúng sự thật sao?

Lại còn mấy ông quan Hải Phòng, chức tước đầy mình, Giám đốc giám đoi, chủ tịch chủ tiệc phát biểu trên báo chí, truyền hình “rằng nà chúng tôi nàm đúng pháp nuật” thì đều nói đểu cả sao? Hóa ra mình cũng thừa lòng tin?

Bổng nhiên sáng nay, anh bạn kia lại đến:

– Đấy mà, tớ nói có sai đâu chẳng có vụ chống người thi hành pháp luật nào dưới đó cả.

– Ông buồn cười, thì người ta đưa tin đã khởi tố bắt giam còn gì?

Anh bạn kia cãi:

– Hoàn toàn không có cơ sở. Này nhé, hắn vớ lấy tờ giấy trên bàn và cây bút:

Một nhỏ: Gia đình Đoàn Văn Vươn, nông dân, sống nơi sóng nước, cho ăn là ăn, cho làm là làm, mọi sự đều ơn đảng, ơn bác và ơn chính phủ. Quanh năm vật lộn với sóng, với nước và đất cát, bãi lầy… làm sao dám chống lại các bác công an nhà ta quân hùng, tướng mạnh, ăn sóng nói gió?

Hai nhỏ: Chính vì quan tâm đến pháp luật và tin tưởng pháp luật, nên anh em Đoàn Văn Vươn đã khởi kiện lên Tòa án các cấp, vì thế quá trình của anh em Đoàn Văn Vươn vẫn là chờ kết quả khiếu nại, kêu cứu gửi đến Chủ tịch Thành Phố Hải Phòng thì làm sao dám chống lại đoàn cán bộ Hải Phòng đưa vào.

Ba nhỏ: Chính ông Lê Đức Anh, chủ tịch nước, trùm cộng sản, đã quá hiểu chế độ cộng sản mà còn nói: “Tôi không tin một người chí làm ăn, chưa từng vi phạm pháp luật mà lại đi chống đối chính quyền” cơ mà. Vậy thì làm gì có chuyện chống lại chính quyền, chống lại người thừa hành công vụ?

Bốn nhỏ: Cứ giả sử là Đoàn Văn Vươn có ý định chống lại đoàn cưỡng chế đi, thì cần phải trả lời được những câu hỏi sau, mới có cơ sở:

A nhỏ: Với hàng trăm chiến sĩ công an đầy đủ súng ống, chó nghiệp vụ, cán bộ từ Thành phố, Huyện và Xã, đồng thời còn có bộ đội biên phòng… thì ai bắt được Đoàn Văn Vươn hoặc em của ông ta cầm súng bắn hoa cải, cầm mìn hoặc hung khí nào đâu? Trên truyền hình chỉ có công an, bộ đội trong đoàn cưỡng chế quăng mìn và bắn súng mà thôi.

Bê nhỏ: Thậm chí, chẳng có ai trong cái nhà mà cả mấy tiếng đồng hồ bị vây hãm bởi lực lượng hùng hậu trên. Dù lệnh bắn vào nhà đã được phát ra và đạn đã được bắn vào thật dù theo đại tá Ca là phát hiện trong đó có phụ nữ, vẫn bắn. Vậy thì không có bắt được người nào còn sống, nhưng những xác chết kia đâu?

Xê nhỏ: Với lực lượng đông đúc vũ trang tận răng như thế thì có mà đến kiến cũng không lọt được chứ đừng nói là người. Bằng chứng là con vật nhanh như con mèo mà còn chết đứng như Từ Hải, à quên, chết cháy như anh chàng tự thiêu ở Đà Nẵng, thì làm sao mà tên tội phạm có thể trốn được dễ dàng như thế, có mà Đại tá đứng đó bị mù mắt chắc?

Dê nhỏ: Trong quá trình cưỡng chế, đến hai con chó con và con chó mẹ bơi qua đầm, con chó con còn bị lực lượng cưỡng chế bắt bằng được bỏ bao tải về làm món chó Tiên Lãng, mặc dù chó không phải là đối tượng cưỡng chế của quyết định kia. Thì thử hỏi làm sao người lại còn đòi thoát được. Nếu có người, thì chắc chắn là một vài nông dân không thể có khả năng trốn thoát, vì bộ đội ta tinh nhuệ, công an ta tài tình, rồi cán bộ bao vây, chó đánh hơi tấn công thì có mà chạy đằng trời.

Lực lượng bao vây đằng trước
Lực lượng tấn công
Lực lượng bao vây đàng ngoài
Lực lượng bao vây đằng sau
Lực lượng bao vây vòng ngoài, bờ chuối
Lực lượng bao vây vòng ngoài bờ đê
Lực lượng bao vây chặn dân đi vào và xe cộ ứng cứu
Lực lượng bao vây phía ngoài

E nhỏ: Đại tá Đỗ Hữu Ca nói “đó là trận đánh đẹp, đáng viết thành sách”… thì hẳn nhiên là thắng lợi phải hoàn toàn và rực rỡ rồi, đó là thắng lợi gì nếu có đối tượng mà không bắt được? Chắc chắn là không có đối tượng mới không bắt được mà thôi.

Tạm kết: Như vậy, rõ ràng ở vụ này, nhân chứng không có nhé, vậy là không kết luận được có người chống người thi hành công vụ nhé.

Tôi cãi:

– Nhân chứng không có thì còn vật chứng?

Hắn hăng máu đứng dậy vung chân múa tay:

– Thì để tôi trình bày mấy điểm sau nhé:

A nhỏ: Tất nhiên là có bắt được con chó, bắn cháy con mèo, nhưng đó không phải là đối tượng cưỡng chế và phải tiêu diệt. Hay là chính hai con chó và con mèo kia mới là thủ phạm chống lại những người thi hành công vụ? Cũng có thể lắm, vì người không có mà chống lại được thì may ra có vài sinh vật này thôi.

Bê nhỏ: Truyền hình cũng đưa hình ảnh khi bộ đội, công an vây quanh nhà, trong dãy chuối, cảnh sát cơ động chắn khiên, giơ súng tiến vào thì có tiếng nổ và cụm khói bay lên, nhưng là cảnh sát cơ động mà chẳng ai nằm xuống tránh theo đúng như hành động cần có của lực lượng vũ trang trong trường hợp này cả. Hay các đồng chí cảnh sát đó biết thừa là tiếng nổ đó chẳng có gì phải đáng sợ nên bỏ qua? Chứng tỏ rằng đó chưa chắc đã phải là mìn nhé. Với lại ai tạo ra tiếng nổ có khói đó? Chắc gì đã là anh em Đoàn Văn Vươn?

– Ông buồn cười, thì chẳng lẽ người ta bịa ra? Còn cái bình ga và ông Đại tá Đỗ Hữu Ca đã khẳng định mà.

– Có thể lắm chứ, trong nguyên tắc luật, thì mọi cái phải nghi ngờ và chứng minh khách quan. Không ai có thể khẳng định rằng đã là Đại tá Giám đốc Công an nói là phải đúng cả. Thực tế chứng minh nhé:

Nhà ông Vươn sau khi bị phá

A nhỏ: Đại tá Ca khẳng định là trong cái nhà kia, cái Boongke kia, có hẳn công sự, và khi công an vào phải đào xới lên, phải san bằng cái công sự đó tìm các vũ khí chống lại người thừa hành công vụ và tìm được mìn tự tạo trong đó, thế mà trên bãi đất trống sau khi phá nhà, không ai nhìn thấy cái lỗ nào trên mặt đất, đến nỗi mới đây công an phải mất công đào lên để xác định móng ngôi nhà còn tính toán giá trị nhà đã phá. Vậy cái công sự kia đâu? Quả mìn tự tạo kia đâu? Đấy nhé, không có nhé, đặt điều nhé, nói láo nhé. Còn cái vỏ bình ga, chỗ nào chẳng kiếm được mấy chiếc đập bẹp, khi nào chẳng có.

Bê nhỏ: Vũ khí mà Đại tá Ca bảo là mìn tự tạo bắt được không thấy đâu, chỉ thấy truyền hình quay có vài con dao rựa và cái ống nhòm. Ống nhòm thì đã hẳn, canh cá phải có ống nhòm là đương nhiên rồi, chẳng ai liệt ống nhòm vào vũ khí cả. Còn dao rựa, thì khai phá đầm, nấu cơm bằng củi, nhà nào chẳng phải có vài con dao. Những thứ này không thể kết luận là anh em nhà Vươn mua để chống lại người thi hành công vụ nhé.

“Vũ khí” thu được sau khi thắng lợi cuộc bao vây tấn công tổng lực.

– Nhưng anh em nhà Vươn, Quý còn đầu thú và bị bắt rồi cơ mà.

– Này nhé, tôi lại phân tích để ông rõ nhé:

A nhỏ: Anh Đoàn Văn Quý đến cơ quan để tự nộp mình nhé, rồi công an giữ lại luôn nhé. Khi mà Truyền hình đổ riệt cho là anh em nhà hắn trái pháp luật, báo chí đã đăng là có lệnh tiêu diệt, là tội phạm nguy hiểm, thì thử hỏi ông không đi đầu thú đứng lơ ngơ ở ngoài dân quân nó “thi hành công vụ” nó đòm cho phát không ai biết thì sao? Nó có thể nguy hiểm hơn đi đầu thú đàng hoàng chứ.

Bê nhỏ: Đoàn Văn Vươn không có mặt ở nơi cưỡng chế mà bị bắt ở đâu trên huyện, ở Viện Kiểm sát nhé. Vậy thì nếu có trong chòi chống người thi hành công vụ sao ra chạy lên Viện Kiểm sát để bị bắt ngay lúc đó được. Còn mấy bà đàn bà con gái, cháu nhỏ cũng bị bắt khi đứng trên đê với bà con khác nhé. Rõ ràng là không có quả tang tại trận nào cả nhé.

– Nhưng Đoàn Văn Vươn đã tự giác nhận tội nữa mà.

– Tự giác như thế nào? Ai bảo ông là Vươn tự giác?

– Đại tá Ca nói chứ còn ai, chế độ ta ưu việt, không được ép cung ai.

– Lại Đại tá Ca, ông nghiện cái Đại tá Ca rồi thì phải, tôi đã chứng minh ông ta nói dối đấy thôi. Này nhé: Khi Đoàn Văn Vươn lên nhận tội ông có thấy gì khác không? Cái đầu.

– Thì cái đầu chỉ cắt trọc đi thôi chứ có gì đâu.

– Đấy, vấn đề là chỗ đấy đấy. Tại sao phải cạo trọc đầu của anh ta? Vợ anh ta khẳng định đầu anh Vươn nhà em không phải cạo trọc như vậy, chẳng lẽ vợ hắn nhầm? Khi cái đầu còn cạo trọc được, thì có nghĩa là lời nói cũng có thể đã cạo trơn trước đó rồi ông ạ. Cái lưỡi nằm dưới cái đầu mà ông. Cho nên, cái trò nhận tội thì có thể loại bỏ, luật pháp trọng chứng hơn trọng cung.

– Ừ nhỉ.

– Vì vậy mà tôi cứ chắc chắn rằng chẳng có cai vụ nào chống lại người thi hành công vụ cả ông ạ. Ông có cần tôi phân tích cho rõ hơn không.

– Thôi ông ơi, mấy cái a nhỏ bê nhỏ của ông tôi đau hết cả đầu, nhưng cũng đã tàm tạm thấy ông có lý rồi.

Và tôi cũng thấy nghi ngờ, có lẽ chẳng có vụ chống người thi hành công vụ nào dưới đó cả thật.

Ngày 11/2/2012

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Advertisements
  1. TRUYỀN HÌNH HẢI PHÒNG VỤ TIÊN LÃNG BỊ PHẠT KHÔNG?
    12.02.2012 lúc 10:14

    Còn những tài bồi bút của Hải Phòng và đài truyền hình Hải Phòng đưa tin sai lệch về vụ Tiên Lãng thì sao nhỉ? Mỗi lần làm sai thì bị phạt bao nhiêu nhỉ? Ai nộp phạt? Tiền đâu ra nhỉ trừ lương hay lấy thuế dân nhỉ?

  2. ty
    12.02.2012 lúc 18:47

    phan tich rat chinh xac – quan doi ta yeu wa ! ton tien cua dan wa !

  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: