Trang chủ > Bình Luận, Tìm hiểu > Giáo hội Công giáo và Đồng bào Việt Nam (3)

Giáo hội Công giáo và Đồng bào Việt Nam (3)

LTCG (02.03.2012)

Là giáo dân tòng nhân Công giáo Việt Nam, chúng tôi luôn tiếp nhận với sự chân thành và trân trọng các sinh hoạt mục vụ từ Giáo hội Quê hương để hiệp thông và cầu nguyện. Do đó, có dịp đọc bài ‘Những ghi nhận trong ngày đầu Khóa học hỏi về Giáo huấn Xã hội Công giáo của TGP Hà Nội tổ chức tại TGM Thanh Hóa’, chúng tôi xin được phép trích nguyên văn hai đoạn sau đây :

« Giáo huấn Xã hội Công giáo tiếp cận với những vấn đề nhạy cảm như nhân quyền, công bằng… nhưng đó không phải là cách thế để Giáo Hội Công Giáo đi đến lấn át hay thay thế chính quyền dân sự, nhưng muốn cùng với cộng đồng chính trị tham gia vào việc làm thăng tiến đời sống con người qua việc đối thoại thẳng thắn chân thành và cộng tác lành mạnh. Vì thế Giáo Hội muốn đối thoại thẳng thắn với cộng đồng chính trị để góp phần tìm ra những giải pháp làm thăng tiến con người, giúp phát triển con người toàn diện cả về đời sống vật chất và đời sống tâm linh. Sứ vụ này đòi hỏi chúng ta phải học hỏi, quảng bá và có cả những chấp nhận trả giá. Tuy nhiên, do bối cảnh ra đời của UBCL & HB khiến nhiều người hiểu nhầm mục đích hoạt động của tổ chức. Thường đồng nhất những hoạt động đòi Công lý & Hòa bình với việc làm mang tính chính trị. »

Đó là phần giới thiệu của Đức cha Phao lô Nguyễn Thái Hợp, Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình Hội đồng Giám mục Việt Nam và, tiếp đây, là lời chia sẻ của Đức cha Giu se Nguyễn Chí Linh, Giám mục Thanh Hóa, Giáo phận tổ chức Khóa học cho Giáo tỉnh Hà Nội ngày 13 và 14.02.2012 :

« UBCLHB được thành lập trong một bối cảnh rất nhạy cảm của xã hội Việt Nam, vì thế đã có nhiều ngộ nhận. Hội thảo về chủ quyền biển đông của UB dự định diễn ra ở Sài Gòn đã không được thực hiện trong năm qua là hệ quả của sự ngộ nhận đó. Công lý và hòa bình bị liên kết với vấn đề chính trị nên có nhiều rắc rối xẩy ra. Tôi mong muốn phía chính quyền cũng như những thành phần ngoài Giáo Hội công giáo nên nghĩ đó là một sinh hoạt nằm ngoài lãnh vực chính trị, nhưng muốn được cùng với cộng đồng chính trị tham gia những hoạt động mang lại thiện ích chung, ngõ hầu đưa ra nhiều giải pháp hữu ích cho Giáo Hội và xã hội trong bối cảnh có nhiều biến động như hôm nay. Giáo Hội không muốn thay thế chính quyền dân sự. Ngày hôm nay, do cố ý hay vô ý, do chưa được chuẩn bị để tiếp cận với những vấn đề thiết thân và nhạy cảm trong đời sống xã hội, do bối cảnh ra đời của UB nên khi đề cập đến Công lý & Hòa bình là người ta nghĩ đến việc đòi đất, đó là một cách hiểu méo mó lệch lạc cần phải được thay đổi. »

3. Nghĩa chính của ‘làm chính trị’.

a. Chính trị công dân. 

Một quốc gia dân chủ là khi người dân nước đó có quyền làm chủ vận mạng của dân tộc sống trên Quê hương đó.

Lúc đó, cá nhân chúng tôi là một sinh viên Viện Đại học Sài gòn, được chính quyền mời sử dụng một phần ‘quyền làm chủ Đất Nước’cúa mình bằng tham gia tuyển cử, chiếu Hiến pháp ngày 01.04.1967, để bầu Tổng thống và Phó Tổng thống cùng 60 nghị sĩ Thượng nghị viện được tổ chức ngày 03.09.1967.

Đúng ngày đó, bằng sử dụng lá phiếu, tôi trao phần quyền Hành pháp của mình cho ứng cử viên Tổng thống mà tôi ‘thích’ nhất. Tiếp theo, tôi cũng chọn các liên danh ứng cử Thượng nghị viện để trao phần quyền Lập pháp.

Xong nhiệm vụ công dân, tôi vẫn tiếp tục việc học của mình.

b. Chính trị gia.

Đó là những ứng cử viên đắc cử tức họ được đa số cử tri tín nhiệm để hành sự quyền làm luật (cho Nghị sĩ) và thi hành luật (cho Tổng thống) một cách chuyên nghiệp trong suốt thời gian nhiệm kỳ của mình. Đây là những vị ‘làm chính trị’ tức phải thực hiện những điều họ đã hứa với cử tri. Không thi hành điều đó, kỳ sau, cử tri tín nhiệm ứng cử viên khác.

4. Hậu quả của việc sai lầm đó.

Hiện nay, nhiều người không phân biệt được ‘tự do ngôn luận’ với ‘làm chính trị’, nên khi phát biểu ý kiến của mình do học được hay nghĩ ra thì bị bắt và có thể bị cáo buộc ‘Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam’ theo điều 88 – Bộ luật Hình sự.

Gần đây, trong vụ cưỡng chế đất đai trái pháp luật tại Tiên Lãng, chúng tôi không khỏi giật mình khi nghe Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc nói về trách nhiệm của Quốc hội, là cơ quan lập pháp, không ban hành đầy đủ quy định để chất lượng luật không tốt, để cho tình trạng xã hội thứ nhất là không có luật để mà thực hiện, hoặc là chất lượng luật không tốt thì không đưa luật vào cuộc sống được. Tuy nhiên, khi nhớ lại, trong kỳ bầu Đại biểu Quốc hội ngày 22.05.2011, ‘người ta’ đã dùng mọi thủ đoạn bất hợp pháp để loại trừ Luật sư Lê Quốc Quân, thành viên Ủy ban Công lý và Hòa bình Hội đồng Giám mục, ứng cử tuy là người có khả năng hơn cả ba linh mục ‘quốc doanh’ ứng cử viên khác Phan khắc Từ (Tổng Giáo phận Sài gòn), Trần mạnh Cường (Giáo phận Ban mê Thuột) và Lê ngọc Hoàn (Giáo phận Bùi Chu) vì, trước hết, họ đã vi phạm Giáo luật).

III. SỰ LÊN TIẾNG VƯỢT BIÊN GIỚI.

Lời mời gọi “Chúng ta hãy quan tâm đối với nhau để khích lệ nhau trong đức bác ái và trong việc lành” của Đức Thánh Cha trùng dịp người Việt ở Hoa kỳ nhận lời mời của Phủ Tổng thống đến Tòa Bạch Oác để trình bày tình trạng nhân quyền và tự do dân chủ tại Việt Nam. Điều đáng tiếc là các trình bày khiếu kiện hay thỉnh nguyện thư trong nước không được Đảng và nhà nước trả lời, giải quyết.

Do đó, nhân cơ hội Tổng thống Barack Obama cho mở thùng thư điện tử và hứa tiếp người dân Hoa kỳ để nghe ý kiến của họ mỗi khi tiếp thu được ít nhất là 25.000 chữ ký trong vòng một tháng, người Việt đã bắt đầu gởi chữ ký về Tòa Bạch ốc từ ngày 08.02.2012 :

« Thông Điệp gởi Tổng thống Obama: ‘Hành Pháp Obama Không Nên Nới Rộng Mậu Dịch Với Việt Nam Bất Chấp Nhân Quyền’

Kể từ năm 2007, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã liên tục đàn áp dã man các nhà hoạt động nhân quyền, bắt hoặc giam các nhân sĩ như Linh mục Nguyễn Văn Lý, ứng cử viên Giải Nobel Hòa bình Hoà thượng Thích Quảng Độ và Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, blogger Điếu Cày và gần đây nhất là nhạc sĩ Việt Khang. Anh đơn thuần chỉ muốn bày tỏ tình yêu nước và tự do qua các bài hát mà anh đã đăng trên mạng.

Quốc Hội đã đáp lại bằng luật Nhân Quyền Việt Nam, Luật Chế Tài Kẻ Vi Phạm Nhân Quyền Việt Nam và chỉ mới tháng trước là nghị quyết H Res 484. Chúng tôi thỉnh cầu Tổng thống hãy tận dụng cơ hội Việt Nam đang muốn thúc đẩy Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương và Hệ Thống Ưu Đãi Thuế Quan Tổng Quát để buộc họ phải thả ngay lập tức và vô điều kiện tất cả các nhà hoạt động nhân quyền đang bị giam giữ. Hãy cho thấy Hoa Kỳ luôn đặt tự do lên hàng đầu. »

[Nhạc sĩ Việt Khang, tên thật là Võ Minh Trí, tác giả hai bài hát ‘Việt Nam tôi đâu?’ và ‘Anh là ai?’, được phổ biến trong mùa hè năm 2011, vào thời điểm diễn ra các cuộc biểu tình chống Trung Quốc gây hấn tại Sài Gòn và Hà Nội. Sinh sống và bị bắt tại Mỹ Tho (tỉnh Tiền Giang) ngày 23.12.2011. Cho đến nay, chính quyền vẫn chưa đưa ra thông báo gì về việc này.]

Nhờ sự hướng dẫn của các bạn trẻ thông thạo tin học, chỉ trong vòng chưa đến ba ngày, con số tối thiểu cần thiết 25.000 chữ ký đã đạt được vào ngày 11.02.2012.

Vào thời điểm này, con số kỷ lục trong lịch sử thỉnh nguyện thư qua trang mạng của Tòa Bạch ốc là 42.150 chữ ký, nên Nhạc sĩ Trúc Hồ và Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, những người tích cực vận động mời ký tên Thỉnh nguyện thư này, yêu cầu đồng bào tiếp tục để lập kỷ lục mới nhằm :

– Phát huy niềm phấn khởi và tự tin ;

– Cho chánh phủ Tổng thống Obama thấy khả năng đoàn kết và huy động vượt trội của tập thể người Việt ở Hoa Kỳ để vận động Nhân quyền và Tự do cho đồng bào tại Quê hương.

Tôn trọng lời hứa với người dân, Tòa Bạch ốc mời Cộng đồng người Việt cử một phái đoàn 100 thành viên để tiếp xúc với đại diện Tòa Bạch ốc vào ngày 05.03.2012 từ 12 đến 15 giờ. Những vị này gồm 50 đại diện đến từ 50 tiểu bang và 50 người kia thuộc giới truyền thông, văn nghệ sĩ, chuyên gia về các lĩnh vực khác nhau và các tổ chức đòi nhân quyền, tự do tôn giáo và dân chủ cho Việt Nam. Tòa Bạch ốc sẽ gởi Thư Mời đến từng người.

Ngoài ra, được biết có Thỉnh nguyện thư này, các Dân biểu cũng mời Ban tổ chức cử một Phái đoàn người Việt đến trụ sở Hạ nghị viện Liên bang Hoa kỳ vào ngày 06.05.2012 để trao đổi các vấn đề về nhân quyền.

Một trong những Dân biểu ngỏ lời mời là bà Loretta Sanchez (Đảng Dân chủ, California) đã có cuộc trao đổi với đại sứ Ron Kirk hôm 19.02.2012 và nói các vấn đề về nhân quyền của Việt Nam cần phải được lồng vào các vòng đàm phán thương mại song phương giữa hai nước. Bà tiếp : « Mỗi khi Việt Nam đạt được một kết quả nào về mậu dịch, chẳng hạn khi có Quy Chế Thương Mại Bình Thường Vĩnh Viễn (PNTR) với Hoa Kỳ, hay gia nhập vào Tổ chức thương mại Thế giới (WTO), rồi trở thành hội viên của Hội Đồng Bảo An LHQ thì Việt Nam lại không thực thi những điều mình đã cam kết về nhân quyền và dân chủ. »

Vào lúc 20 giờ 43 GMT, số người ký tên Thỉnh nguyện thư đã lên đến : 93.285.

IV. KẾT LUẬN.

Mọi sự quan tâm, hiệp thông cầu nguyện và vận động nhân quyền cho đồng bào và tự do cho những người tù lương tâm tại Việt Nam là điều đáng hoan nghinh và chân thành cám ơn. Những các chính trị gia ngoại quốc có những quyền lợi của chính họ, của đảng và người dân chủ của họ trước nhân quyền và tự do của người Việt.

Là người Công giáo, chúng ta hãy thực hành trung thành với những Giáo huấn từ Tin Mừng Đức Kitô và những nhắn nhủ của các Đức Thánh Cha :

– ‘sự cộng tác lành mạnh giữa Giáo hội và cộng đồng chính trị’ vì cả hai cùng được mời gọi hoàn tất sứ mạng riêng biệt phục vụ cùng một tập thể con người, sự phục vụ sẽ càng hữu hiệu (Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II và Biển Đức XVI trong hai Huấn từ ngày 22.01.2002 và ngày 27.06.2009).

– « Hòa bình cho tất cả mọi người nảy sinh từ công lý của mỗi người và không ai có thể trốn tránh nghĩa vụ thiết yếu thăng tiến công lý, theo thẩm quyền và trách nhiệm riêng của mình. » và ‘mọi Kitô hữu có thể tự xét việc làm của mình có ‘Vậy là đủ rồi’ hay không so với những ơn huệ và tài năng Chúa đã ban’ (Sứ điệp Hòa Bình Thế Giới của Đức Thánh Cha Biển Đức XVI ngày 01.01.2012).

Đề nghị chúng ta luôn hoạt động dựa trên các nguyên tắc, đặc biệt Công ích, Bổ trợ và Liên đới, được ghi trong Chương 4, nhằm phục vụ Con Người, đề cập nơi Chương 3 Tóm lược Học thuyết Xã hội Công giáo.

Thật là đáng buồn và tiấc khi nhận được tin Linh mục Luy Gonzaga Nguyễn Quang Hoa, Giáo phận Kon Tum, ngày 23.02.2012, sau khi đi dâng Thánh Lễ an táng ở làng Kon Hnong về, thì bị 3 tên côn đồ người Kinh, đuổi theo đánh Cha ngã xuống xe. Cha vội chạy vào rừng cao su, cũng bị bọn chúng rượt đuổi theo đánh, bị thương ở đầu và cả người, rất may Cha không nặng lắm. Sau đó bọn chúng ra đập phá hỏng xe máy của Cha Hoa ở đường và bỏ đi. Thảm trạng xảy ra chỉ 4 ngày trước khi Nhóm làm việc Việt Nam-Tòa Thánh bắt đầu lần họp lần thứ ba tại Hà Nội.

Hà Minh Thảo

VietCatholic

======================

Bài liên quan:

Giáo hội Công giáo và Đồng bào Việt Nam (1)

Giáo hội Công giáo và Đồng bào Việt Nam (2)

Advertisements
Chuyên mục:Bình Luận, Tìm hiểu
  1. Không có bình luận
  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: