Lưu trữ

Archive for the ‘Bình Luận’ Category

Cớ sao chĩa súng vào đồng bào mình?

LTCG (25.04.2012)

 Khoảng tháng 10/1989 báo Lao Động (Trud) – xuất bản ở Bulgaria đăng bài viết nhan đề “Người ta tặng nhau hàng “Rổ” huân chương”, bài báo cho biết: “…Xã hội ngày càng lộn xộn, đời sống ngày càng đi xuống, bức xúc ngày càng dâng cao, nhân dân ngày càng bất mãn… để củng cố & giữ chế độ ở Liên xô, người ta phải trông cậy vào hai lực lượng chính đó là Quân đội & công an, không như ở các nước dân chủ lực lượng vũ trang nói chung không thuộc về bất cứ Đảng phái nào, họ chỉ thuộc về một nơi duy nhất: Đó là Tổ Quốc! Còn ở các nước XHCN chúng ta thì ngược lại, Quân đội và Công an là của đảng… vì thế hàng loạt ưu đãi kèm theo huân, huy chương được tung ra ban phát cho nhau & chủ yếu là cho các sỹ quan chỉ huy các cấp, các đợt “phong tướng” diễn ra vô tội vạ vì thế số lượng tướng lĩnh nhiều đến nỗi đếm không xuể & đương nhiên kèm theo là vô số bổng lộc…”

Đọc lại những dòng viết trên, ta thấy nước Việt mình bây giờ cũng chẳng khác gì. Đảng thì chỉ là của một thiểu số hơn 3 triệu đảng viên trên dân số gần 90 triệu người. Vậy thì dựa vào đâu mà đảng lại có thể khẳng định rằng: đảng là của toàn dân là Tổ Quốc của người VN ta được khi chẳng có người Dân nào bỏ phiếu xác nhận về điều đó (thông qua trưng cầu Dân ý)? Cho nên nói cho đúng thì đảng chỉ là của một thiểu số đảng viên (tức là thiểu số trong thiểu số) có chức, có quyền mới có điều kiện để vơ vét, bòn rút tài sản của Quốc Gia thông qua tiền đóng thuế của Nhân Dân mà chia chác, ban phát cho nhau, cho bè lũ tôi tớ & con cháu, còn các đảng viên thường thì thân phận cũng chỉ như những công chức làng nhàng làm công ăn lương mà thôi. Xem chi tiết…
Advertisements

Huyện Văn Giang đàn áp dân và bắt đi 19 nông dân, ngày 24.04.2012

LTCG (25.04.2012) – Sài Gòn – Ngày đàn áp hôm qua, 24.04.2012 tại huyện Văn Giang có đến 19 nông dân tại 3 xã Phụng Công, Xuân Quan và Phụ Cao bị đánh đập và bắt đi trong buổi sáng ,  trong vụ cưỡng chế nốt 72 hecta trong số hơn 500 hecta đất của nông dân tại Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Trong số 4 người tại Xuân Quang bị đánh đập và bắt đi có đến 3 phụ nữ. Một nông dân tại Xuân Quan cho biết mức giá đền bù chỉ từ 19 ngàn đến 54 ngàn một mết vuông, tuy nhiên chủ đầu tư dự án bán lại với giá trung bình là 6 triệu một mét vuông.

Người dân gọi việc cưỡng chế sáng này và trước kia là ăn cướp vì theo họ, chính quyền các cấp không làm theo luật pháp và không coi ai ra gì. Chính chủ đầu tư dự án ECOPARK với hơn 500 hecta từ ruộng của nông dân cũng từng phát biểu “chả cần coi ai ra gì”.

Mời quý vị lắng nghe cuộc phỏng vấn vào cuối ngày 24.04 giữa Thomas Việt với hai nông dân trong cuộc, một tại Phụng Công và người còn lại từ Xuân Quan.

Nguồn: VRNs

Đức đệ ngũ Tăng thống: Thông điệp Phật đản PL.2556

LTCG (25.04.2012)– Sài Gòn – Từ Thanh Minh Thiền Viện, quận Phú Nhuận, Sài Gòn, Đức đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ đã gởi Thông điệp Phật đản PL.2556 đến với các thành viên của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất tại VN cũng như hải ngoại.

VRNs xin kính mừng Đại lễ Phật đản bạch Chư Tôn đức Giáo phẩm, Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni, và toàn thể quý liệt vị Cư sĩ thiện tri thức, Nam Nữ Phật tử. VRNs xin phổ biến Thông điệp này đến quý độc giả.

—————–

THÔNG ĐIỆP PHẬT ĐẢN P.L. 2556

của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Kính bạch Chư Tôn đức Giáo phẩm, Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni,

Thưa toàn thể quý liệt vị Cư sĩ thiện tri thức, Nam Nữ Phật tử trong và ngoài nước,

Nhân danh Hội đồng Lưỡng Viện, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tôi hoan hỉ gửi lời chúc mừng đến toàn thể chư tôn đức và đồng bào Phật tử trong và ngoài nước nhân ngày Khánh đản của Đức Điều Ngự Như Lai.

Diễm phúc lớn của nhân sinh là được chào đón Ngày Phật Đản, vì kể từ ngày ấy, nhân loại biết được phương pháp diệt trừ vô minh, nguyên nhân của mọi khổ đau, để bước lên đường giác ngộ, giải thoát. Xem chi tiết…

Chuyên mục:Bình Luận

TIÊU CHUẨN KIỂU GÌ ĐÂY ?

LTCG (25.04.2012)

“Hiện đại = hại điện”, tiếng Việt mình kể ra cũng ngộ nghĩnh, tài chơi chữ, nói lái của các cụ Nguyễn Khuyến, Trạng Quỳnh ngày xưa khiến cho chúng ta ngày nay còn phải bái phục… Càng sau này, tiếng Việt càng trở nên “tai quái” nhưng không phải là theo cái phong thái tinh nghịch trong sáng như các cụ ngày xưa mà thật sự là… tai quái !

Xin trưng dẫn: Nhà bảo sanh được định danh là… xưởng đẻ ! Bằng lái xe được gọi là… giấy phép lái xe, có lẽ cơ chế xin-cho làm phát sinh ra từ này chăng ? Lại nhiều lúc nhức cả đầu vì những kiểu chức danh kỳ cục, nửa nạc nửa mỡ: Phó trưởng phòng, phó hiệu trưởng, có cả phó tiến sĩ, phó giáo sư… loạn cả lên ! Gần đây lại có cả chuyện nguyên một căn nhà hai tấm của người ta hẳn hoi được định nghĩa thành ra một cái… chòi canh cá ! Rồi “ngài” Đinh bộ trưởng ( lưu ý: đừng nhầm là Đinh Bộ Lĩnh ) dấy lên một thứ loạn về phí: phí chống ùn tắc, rồi phí hạn chế giao thông, không chừng sẽ có ngày ra đời thứ… phí của giời !

Cái lối suy diễn ngược đời và náo loạn ấy đã là nguồn gốc của bao nhiêu phiền toái và tệ nạn. Cũng có lẽ vì thế mà người ta lập luận rằng các thai nhi có khả năng dị tật, có nguy cơ chậm phát triển, thậm chí cả các thai nhi ngoài ý muốn cũng chẳng phải là các thai nhi không thể thành… người, nên thích giết lúc nào là giết !

Độc đáo không kém, trên diễn đàn của Vnexpress.net gần đây, một đề tài được tranh luận hết sức sôi nổi, ấy là: “Một Thanh niên hiện đại luôn có bao cao su trong ví”.

Trước khi bàn vào vấn đề nóng bỏng này trên quan điểm Bảo Vệ Sự Sống, xin dài dòng văn tự một tí về cách sử dụng từ ngữ ở đây. Trước kia, chúng ta thường nghe nói: Anh ta là một thanh niên lịch lãm… Anh này có văn hóa, có đạo đức… Thế nhưng chưa bao giờ lại nghe bảo: anh này hiện đại, còn anh kia thì… chưa hiện đại. Chúng ta có thể nghe nói: dàn máy này hiện đại, chiếc xe kia hiện đại. Bây giờ tự dưng lại có kiểu nói: “Một thanh niên hiện đại…” Chả hiểu ra làm sao nữa ! Thôi cứ chấp nhận cái khái niệm “thanh niên hiện đại” này đi, rồi chúng ta sẽ dần dần đi vào nội dung chính của vấn đề cần làm sáng tỏ ở đây. Xem chi tiết…

Tin nóng: Nhà cầm quyền Hưng Yên quyết sống mái với nhân dân Văn Giang – Cập nhật liên tục tại Văn Giang

LTCG (24.04.2012)

Theo tin Nữ Vương Công Lý nhận được, nhà cầm quyền Tỉnh Hưng Yên, huyện Văn Giang đã quyết định huy động khoảng 1900 quân gồm công an và quân đội quyết sống mái với nhân dân Văn Giang nhằm cướp nốt số đất còn lại của họ cho dự án Ecopark.

Tình hình hết sức nóng bỏng và khẩn trương, theo nguồn tin nhận được, việc “cưỡng chế” nhằm cướp đất của dân sẽ diễn ra vào sáng mai.

 

Dự án Ecopark là dự án của Công ty Cổ phần đầu tư và phát triển đô thị Việt Hưng (Vihajico) được mệnh danh là khu đô thị sinh thái lớn nhất Miền Bắc với diện tích 500ha. Nhưng để thực hiện dự án này, nhà đầu tư và nhà cầm quyền đã toa rập cướp đất của nhân dân ở đây.

Giá cả một sào đất được đền bù cho nông dân ở đây là 48 triệu đồng/360m2, trong khi giá mặt bằng được rao bán ở đây là 60 triệu đồng /m2.

Những người dân Văn Giang ở ba xã Cửu Cao, Phụng Công và Xuân Quan đã kiên quyết phản đối việc cướp đất của họ. Nhiều cuộc va chạm đã xảy ra giữa nông dân và nhà cầm quyền tại đây. Thậm chí đã có những cuộc đi bộ của bà con lên Hà Nội khiếu nại và đã bị đàn áp tơi bời. Sau đó, nhà cầm quyền đã cướp đi của họ một số lớn ruộng đất. Phần nhỏ còn lại hiện đang nằm trong âm mưu chiếm đoạt nốt.

Hiện nay nhà cầm quyền đang tập trung mọi nhân tài vật lực quyết sống mái với bà con Văn Giang, Hưng Yên nhằm cướp nốt số ruộng đất này.

Theo các thông tin nhận được, lần ra quân cướp đoạt này, Tỉnh Hưng Yên quyết tâm làm mẻ lớn và bất chấp lẽ phải, tình người và luật pháp.

Sáng nay, UBND tỉnh Hưng Yên đã tổ chức họp báo. Tỉnh thông báo sẽ huy động mọi nguồn lực và sức mạnh trong đêm nay và rạng sáng mai để cưỡng chế bằng được khu vực ba xã Cửu Cao, Phụng Công và Xuân Quan thuộc huyện Văn Giang cho dự án Ecopark. Lực lượng gồm công an viên của tất cả các xã trong huyện – trừ 3 xã bị cưỡng chế. Bộ CA đưa toàn bộ Học viên của 2 trường Cảnh sát. Tất cả mặc cảnh phục để không nhầm lẫn trong cưỡng chế. Sẽ đào một con hào ngăn cách giữa khu dân cư và đất dự án. Muộn nhất là sẽ tiến hành vào sáng mai.

Sau cuộc họp báo, toàn bộ nhà báo bỏ về … không nhận lời mời cơm trưa của UBND tỉnh Hưng Yên.

Họp báo chiều nay

Sáng qua, 22/4 có 27 xe các loại được điều tới gần khu vực hiện trường. Vào lúc 12h15 đêm qua, có thêm hai xe xúc đi từ phía Bát Tràng xuống Văn Giang.

Theo các nguồn tin, đêm nay xe ủi sẽ vào sát khu vực cưỡng chế. Mờ sáng mai, việc cưỡng chế khởi sự và cao trào vào khoảng 08h00, với sự tham gia của cả công an và bộ đội.

Sáng nay, bà con nông dân đã bắt đầu dựng lều bạt trên khu vực cưỡng chế. Và cũng trong sáng nay công an đưa chó nghiệp vụ vào khu vực này, có lẽ là để kiểm tra xem có thuốc nổ không?

Buổi chiều đã có 8 xe máy xúc loại nhỏ, chưa có xe máy ủi tiến đến khu vực cưỡng chế, có khả năng đêm nay xe ủi mới về.

Nữ Vương Công Lý sẽ cập nhật tin tức về cuộc cưỡng chế cướp đất này. Xem chi tiết…

Một đám tang khác mọi đám tang

 LTCG (24.04.2012)

Nhận được tin mẹ em Palus Lê Sơn mất tại Thanh Hóa, chúng tôi lên đường về quê em để tiễn biệt người mẹ đã dày công nuôi con một mình.

Paulus Lê Sơn, người con duy nhất của Bà Tần đang ở trong tù

Xe chúng tôi xuất phát từ Hà Nội khi mới 4h sáng, đến Trinh Hà thuộc xã Hoằng Trung, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa sau khoảng 4 tiếng đồng hồ. Đến nơi, cảnh tượng đập vào mắt chúng tôi là sự lạnh lẽo đến rợn người. Sự lạnh lẽo không ở nơi chiếc quan tài màu đỏ đang đặt chơ vơ giữa sân với hình cây Thánh Giá bằng vôi vẽ vội vàng, mà sự lạnh lẽo được thể hiện trong từng cử chỉ, cái nhìn và sinh hoạt của người dân nơi đây.

Mẹ Paulus Lê Sơn, bà Maria Đỗ Thị Tần sinh trưởng trong một gia đình công giáo, bà lấy chồng khi còn khá sớm và sinh được một người con trai là paulus Lê Sơn thì người chồng vội vã bỏ mẹ con bà để đi theo một người phụ nữ khác. Đau đớn, vất vả giữa trăm ngàn gian khó do cuộc sống nơi đây đã đành, bà con đau đớn hơn khi trở thành một người bị ruồng bỏ. Bà cắn răng chịu đựng để nuôi con hầu mong từng ngày con khôn lớn được học hành bằng bạn bằng người.

Rồi con bà đã được nuôi nấng học hành và biết nhận thức được điều trái, phải và điều hay lẽ thiệt ở đời nên dấn thân cho sự thật và công lý, cho những thân phận bị giết ngay từ khi mới hình thành. Nhưng, trong một xã hội ly loạn, thì chuyện đó khác nào tự gây họa cho mình. Nếu như anh cũng chỉ là người sống theo kiểu mũ ni che tai, chỉ cần biết kiếm tiền, nuôi mẹ và ăn chơi, thì chắc không đến nỗi nào. Nhưng anh đã làm khác những người khác chiếm số đông trong xã hội. Thế rồi anh bị bắt một cách rất bất ngờ và bí mật từ đó đến nay đã 9 tháng không xét xử, không án.

Những ngày tháng bà ốm đau, cô đơn một mình, mọi việc đều nhờ sự giúp đỡ của người em trai và người bố già đã gần trọn đời chịu sương nắng cực nhọc. Những người bạn của Sơn từ khắp nơi đã quan tâm, chia sẻ với bà những lúc ốm đau và vật vã với căn bệnh nan y. Họ đã đưa bà từ Thanh Hóa ra Hà Nội chữa trị, đến viếng thăm, quyên góp giúp đỡ từng đồng tiền thuốc. Những khi đó, tâm sự với tôi bà chỉ mong được gặp mặt con lần nữa trước khi từ giã cõi đời. Bà cho tôi biết rằng trong những ngày ốm đau nằm liệt giường, công an Tỉnh Thanh Hóa có cho người đến nói với bà hãy nhắn với con là nhận tội để được tha mà về với bà. Nhưng dù nỗi cô đơn xâm chiếm tâm hồn, nỗi lo lắng cho sinh mệnh con trai yêu quý bà vẫn khẳng khái rằng: Tôi tin con tôi không có tội, mà không có tội thì nó nhận tội là tội gì? Nên bà đã từ chối sự “quan tâm” theo cách đó. Xem chi tiết…

Chuyên mục:Bình Luận

Lê Sơn – tôi sẽ giữ mãi niềm vui với anh

LTCG (24.04.2012)– Hà Nội – Đêm nào cũng thức khuya sáng nào cũng 8h mới chào bình minh. Giật mình với cái tin nhắn của Cha rằng Mẹ của Lê Sơn đã qua đời. Dù biết sớm muộn điều này cũng đến nhưng vẫn cứ buồn, nước mắt chợt rớt rơi tự lúc nào.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên và cũng là cuối cùng

Trong chuyến viếng thăm cùng với Gia đình truyền thông Dòng Chúa Cứu Thế – Sài Gòn hồi cuối năm ngoái là lần đầu tiên tôi gặp bác. Lần gặp đầu tiên ấy tôi đâu nghĩ cũng là lần cuối cùng sau cái tin nhắn nhận được sáng ngày 21-4. Bước chân vào ngôi nhà ấy, nơi mà người bạn tôi được sinh ra, tôi cố gắng tìm một cái gì đó đáng giá nhưng không. Nỗi xót xa dâng lên trong tôi, tôi khóc mà không dám khóc trước mặt những người cùng đoàn đi thăm hôm ấy. Bác nằm trên giường xác xơ đến tiều tụy, nỗi đau thể xác cộng với nỗi nhớ da diết người con trai chốn tù lao không biết đến ngày nào mới được xét xử để nói lên tiếng nói của một con người yêu lẽ công bằng và sự thật trước tất cả mọi người… Có lẽ, lúc này bác cố giành giật sự sống với hi vọng sẽ được gặp người con trai duy nhất ấy lần cuối cùng trước khi về với Chúa.

Đã từng nhiều lần kìm nén cảm xúc để không phải khóc trước mặt ai đó nhưng trong những anh em đang ở B14 tôi vẫn nghẹn lời khi nhắc đến Paulus Lê Sơn, một người anh, một người bạn luôn làm tôi cười trước bất kỳ sóng gió nào. Có nhiều người viết về anh, tôi cũng muốn viết về anh nhưng tôi chưa viết, vì tôi sợ những điều tôi viết ra không đủ để nói lên tình cảm của tôi và anh bạn luôn tươi cười và ngập tràn tình yêu với đời với người này. Xem chi tiết…

Chuyên mục:Bình Luận